Chương 141: Lên đường đi đón ông cụ trần. Chương 142: Muốn tác hợp cho bọn họ. Chương 143: Được ông nội công nhận. Chương 144: Bữa tiệc nhà họ Trân. Chương 145: Hạnh phúc tới quá nhanh. Chương 146: Gương mặt bị phá hủy. Chương 147: Sớm đã bị bệnh. Chương 148: Boss
Lấy Chồng Bạc Tỷ , chương 39 của tác giả Mộc Thất Thất cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Số chương . 999 Tác giả . Mộc Thất Thất. Thể loại . Ngôn Tình, Sủng. Tình trạng . Full Tải Ebook. VIP Member. TẢI EBOOK Lấy Chồng Bạc Tỷ EPUB TẢI EBOOK Lấy Chồng Bạc Tỷ PDF Đăng nhập bằng. Đăng nhập {} [+] Tên bạn* Email* Vui lòng sử dụng Gmail để comment hoặc đăng
Lấy phu quân Bạc Tỷ - Chương 10: Không giữ lời Thể loại truyện ngôn tình đô thị Nghe thấy Lương Thu Ngân nói vậy… Trong lòng Giang Nhung hơi bối rối, cô tập trung nhớ lại tình huống gặp mặt ngày hôm đó. Hôm ấy là Trần Việt đi tới tìm cô trước, chứ không phải là do cô nhận nhầm. "Nhưng mà…"
Lấy Chồng Bạc Tỷ. Thể loại : Ngôn Tình, Sủng: Tác Giả : Mộc Thất Thất: Số Chương : 999: Trạng Thái : Hoàn Hot: Cập Nhật : 01:04 07-05: Chương Mới : Chương 999: Dài Như Trời Đất [Kết Thúc] Bình Luận : 354: Các chương mới nhất.
Lấy Chồng Bạc Tỷ - (Chương 979) - Tác giả Mộc Thất Thất Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. “Giang Nhung, đây là thẻ ngân hàng của tôi, mật mã là 131224. Trong nhà cần mua thêm gì thì em cứ mua." Đã mấy tiếng trôi qua, nhưng bên tai Giang Nhung vẫn còn văng vẳng những lời mà chồng mới cưới nói lúc đưa cho cô tấm thẻ ngân hàng trước khi ra ngoài vào buổi sáng. Nói thật lòng, những gì cô biết về người đàn ông này cũng chính là chồng cô bây giờ, thực sự ít ỏi đến đáng thương. Ngoại trừ việc anh tự nói với cô rằng anh họ Trần tên Việt thì cô hoàn toàn không biết chuyện gì khác, ngay cả trong nhà anh có những ai cô đều không biết. Giang Nhung cũng không biết mình lấy đâu ra dũng khí mà lại dám đăng ký kết hôn với một người đàn ông mới chỉ gặp mặt hai lần. Mười ngày trước, dưới sự trợ giúp của cô bạn thân Lương Thu Ngân, lúc Giang Nhung bước trên con đường kén chồng lần thứ N thì cô gặp được người tên Trần Việt này. Cô vốn cũng không ôm hy vọng gì, dù sao sau khi bị người ta bày kế hãm hại từ ba năm trước, cô đã không có tư cách để kén chọn nữa, mà chỉ có người khác chọn cô. Chính vì cô không thể kén chọn nên hôm đi xem mắt đó, cô mới đến sớm mười lăm phút. Điều kiện của bản thân không chiếm được ưu thế, vì vậy chỉ có thể cố gắng thể hiện tốt hơn một chút trên những phương diện khác, hy vọng có thể để lại ấn tượng tốt cho đối phương. Nếu như có thể gặp được người đàn ông thích hợp để gả đi thì cũng có thể khiến cha mẹ an tâm. Người đàn ông xem mắt cùng cô tới không sớm một phút, cũng không muộn một phút. Anh ta mặc Âu phục hết sức trang trọng, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy người này rất coi trọng cuộc xem mắt, để lại ấn tượng ban đầu rất tốt đối với Giang Nhung. Cách thức chào hỏi của anh ta cũng cực kỳ giản dị "Cô Giang, xin chào! Tôi là Trần Việt." Một câu nói cực kỳ bình thường, nhưng vì giọng của anh rất quấn hút nên Giang Nhung cảm thấy đặc biệt dễ nghe, ấn tượng với người đàn ông này lại tăng thêm một chút. Sau khi hai người trò chuyện đơn giản thì lịch sự để lại số điện thoại, sau đó lần lượt rời đi. Giang Nhung đã đi xem mắt nhiều lần, cô cũng không thấy lần xem mắt này có gì đáng kể. Cô cho rằng, lần xem mắt này cũng sẽ vô ích giống như những lần trước đây, nhưng không ngờ hai ngày sau, cô lại nhận được điện thoại của Trần Việt. Giọng nói của anh vẫn lịch sự, khách sáo "Cô Giang, buổi tối cô có thời gian rảnh không?" Tối hôm đó, Trần Việt hẹn cô đến một nhà hàng món cay Tứ Xuyên. Giang Nhung không thích những trường hợp xem mắt lúng túng như vậy lắm, nên trong bữa ăn cũng cực kỳ kiệm lời, suốt bữa cơm đều có vẻ thận trọng, cũng không thể ăn no. Cô vốn còn đang định tìm cớ rời đi trước, nhưng khi còn đang do dự thì Trần Việt lại bắt chuyện "Cô Giang, thứ Tư tới cô có thời gian rảnh không, hôm đó chúng ta đi đăng ký kết hôn cô thấy sao?" "Đăng, đăng ký cái gì cơ?" Giang Nhung bị những lời này của Trần Việt làm cho sửng sốt. "Giấy chứng nhận kết hôn." Anh lặp lại, giọng điệu vô cùng nghiêm túc, không hề giống đang nói đùa. "Giấy chứng nhận kết hôn?" Giang Nhung vẫn không dám tin vào những gì mình vừa nghe được, côdùng sức nhéo lên đùi một cái, xác định mình không phải đang nằm mơ, lúc này mới nghiêm túc quan sát người đàn ông trước mắt. Trần Việt có một đôi mày kiếm rất đậm, ánh mắt sáng ngời có thần, khuôn mặt lại đẹp như tranh vẽ tựa như được khắc ra vậy, là kiểu người mà dù có đứng giữa vạn người thì liếc mắt là cũng có thể tìm ra. Nét mặt và thái độ của anh đều vô cùng nghiêm túc, nhìn không giống một người bốc đồng, nhưng đây mới là lần thứ hai bọn họ gặp mặt, anh đã nói muốn kết hôn với cô? Ngay sau đó, giọng nói trấm thấp quấn hút của người đàn ông này lại truyền tới "Tôi vốn cho rằng cô Giang cũng giống như tôi, đi xem mắt chính là vì muốn lập gia đình, kết hôn sinh con, sống một cuộc sống "bình thường" như bao người khác." "Không sai, đúng là tôi cũng muốn như vậy, nhưng dù sao chúng ta mới gặp mặt lần thứ hai, anh không cảm thấy như vậy là quá nhanh sao?" Giang Nhung nói ra suy nghĩ của mình, cô đúng là muốn có một gia đình của riêng mình, nhưng cô chưa từng muốn làm qua loa như thế. "Đúng là hơi vội vàng." Trần Việt bình thản nói tiếp "Sau buổi gặp mặt lần đầu tiên, tôi đã cân nhắc trong suốt hai ngày. Cảm giác đầu tiên của tôi đối với cô Giang rất tốt, cá nhân tôi thấy tính cách của hai chúng ta cũng không mâu thuẫn với nhau, vì vậy tôi muốn thử xem thế nào." Giang Nhung hơi nhíu mày, có chút không vui "Trong quan niệm của tôi, hôn nhân không phải trò đùa. Thử? Nếu như sau khi thử thấy không tốt, có phải là anh muốn..." Không chờ cô nói xong, Trần Việt đã ngắt lời "Cô Giang, chúng ta đều là người trưởng thành, đương nhiên sẽ không mong đợi thứ tình yêu mà căn bản không tồn tại, hai ta đều biết rõ trong lòng mình muốn gì." Giang Nhung không đáp, cô bình tĩnh nhìn vào gương mặt của Trần Việt. Từ bề ngoài có thể thấy, người đàn ông này trầm ổn không khoa trương, có vẻ là đối tượng tốt để kết hôn. Nhưng cô thật sự có thể đem nửa đời sau của mình giao vào tay một người đàn ông mới gặp hai lần sao? Thật sự có thể không? Trần Việt thấy cô còn do dự, anh nói tiếp "Có thể là do tôi đã quá nóng vội, chưa nghĩ đến cảm nhận của cô. Nếu như cô Giang cảm thấy con người của tôi có thể chấp nhận được thì cô hãy về suy nghĩ thêm, tôi chờ điện thoại của cô." Hôm đó sau khi về nhà, cả đêm Giang Nhung đều nghĩ về chuyện này. Cô thừa nhận, một vài quan điểm cô cũng giống với Trần Việt, ví dụ như chuyện tình yêu căn bản không tồn tại. Sau lần tổn thương sâu sắc kia, cô không bao giờ tin tưởng trên thế giới này có thứ gọi là tình yêu. Cả một đêm không chợp mắt, sáng sớm hôm sau Giang Nhung bấm số gọi cho Trần Việt, chấp nhận lời "cầu hôn" của anh. Buổi sáng cùng ngày, Giang Nhung lấy sổ hộ khẩu, sau đó buổi chiều cùng Trần Việt đến nơi đăng ký kết hôn. Khi cô và Trần Việt cùng nhau cầm giấy chứng nhận kết hôn ra khỏi cục Dân sự, trong lòng cô có một loại cảm giác khó tả. Người ta đều nói hôn nhân là mạng sống thứ hai của phụ nữ, bây giờ xem ra cũng chỉ đơn giản như thế này thôi, dùng ba mươi nghìn để đăng ký, chính là đã khắc dấu ấn của riêng cô và Trần Việt lên sinh mạng cô. Hôm qua chính là ngày cô chuyển đến chỗ của Trần Việt sống chung. Tối hôm qua, Trần Việt cũng cư xử rất lịch sự, chủ động để cô ngủ riêng trong phòng ngủ chính, còn anh thì nghỉ ở một phòng ngủ khác. Giang Nhung không thể ngờ rằng, hôm nay trước khi ra ngoài đi làm, Trần Việt lại đưa thẻ ngân hàng cho cô. Cô và anh vẫn còn chưa hiểu rõ về nhau, sao anh có thể yên tâm giao hết gia sản cho cô được chứ? "Giang Nhung, phóng viên của các tạp chí lớn đều đang đợi ở bên trong. Người của Hội đồng quản trị và Tổng giám đốc mới cũng sắp đến rồi, lúc này cô còn đứng ngây ra đó làm gì?" Giọng nói nghiêm nghị của giám đốc phòng Ngoại giao Tạ Hoài An đã cắt đứt dòng suy nghĩ của Giang Nhung, cô nhanh chóng tỉnh táo lại, chấn chỉnh thái độ "Giám đốc Tạ, tôi xin lỗi, tôi sẽ chú ý hơn." Tạ Hoài An nhìn Giang Nhung, nghiêm khắc "Giang Nhung, mặc dù cô là nhân viên phòng Nghiệp vụ, nhưng giám đốc của các người đã phái cô qua đây trợ giúp phòng Ngoại giao chúng tôi thì cô phải xốc lại tinh thần cho tôi, đừng có gây cản trở công việc." Giang Nhung mím môi gật đầu "Giám đốc Tạ, vừa rồi là do tôi mất tập trung, sẽ không có tình huống như vậy xảy ra nữa." Tạ Hoài An lại nhìn Giang Nhung thêm mấy lần nữa rồi mới rời mắt đi, cô ta vỗ tay gọi mấy nhân viên phụ trách tiếp đón đến. "Mọi người xốc lại mười vạn phần tinh thần cho tôi, buổi họp báo hôm nay chúng ta nhất định phải làm thật tốt, tuyệt đối không thể để xảy ra chút sơ sót nào." Trong lúc nói, ánh mắt nghiêm túc của Tạ Hoài An đồng thời đảo qua từng nhân viên của mình.
Truyện Lấy chồng bạc tỷ Thông tin truyện Lấy chồng bạc tỷ Đánh giá từ 43 lượt. Tác giả Mộc Thất Thất Thể loại Ngôn tình, Đô Thị, Sủng, Hiện đại Nguồn Việt Writer Trạng thái Full Truyện Lấy chồng bạc tỷ xoay quang câu chuyện Cuộc sống luôn có những điều bất ngờ xảy ra ví dụ như Giang Nhung mong muốn có cuốc sống bình thường nên đồng ý gả cho một người đàn ông bình thường. Nhưng người đàn ông bình thường ấy lại trở thành Sếp công ty cô. Không dừng lại ở đó mà, anh ta còn là người thừa kế của Tập đoàn Đế Quốc giàu nhất Châu Á. Bên ngoài, là một người nắm quyền kinh doanh quyết đoán, máu lạnh vô tình. Mà bên trong, Anh ta lại là một tên sói đội lốt cừu, “gặm” nàng đến xương cốt cũng không chừa. Danh sách chương Chương 1 Hôn nhân chớp nhoáng Chương 2 Boss lớn thần bí Chương 3 Những ngày sau kết hôn Chương 4 _ đừng dễ dàng nói lời chia tay Chương 5 Chồng mới cưới quan tâm Chương 6 Ngài tổng giám đốc lạnh lùng Chương 7 Anh sẽ ghen Chương 8 Không có tình cảm làm cơ sở Chương 9 Bạn là nữ Chương 10 Không giữ lời Chương 11 Em hy vọng tôi đi_ Chương 12 Trò chơi gặm táo Chương 13 Nụ hôn bất ngờ Chương 14 Chỗ dựa là tổng giám đốc Chương 15 Người phụ nữ say rượu Chương 16 Một ngày bình yên Chương 17 Gọi một tiếng “chồng ơi” Chương 18 Ở nhà đợi anh Chương 19 Có điều bí mật giấu bên trong_ Chương 20 Không bằng chó Chương 21 Phụ nữ tức giận đâu cần lý do Chương 22 Bữa tối lãng mạn Chương 23 Đây mới thực sự là hôn Chương 24 Giống như cảnh trong mơ Chương 25 Gặp lại người cũ Chương 26 Làm người khác tổn thương, bị bắt Chương 27 Còn không biết chọc phải ai sao Chương 28 Tin tưởng tôi Chương 29 Mọi chuyện đều có tôi Chương 30 Cần thêm một người thư ký Chương 31 Tình yêu năm đó Chương 32 Cô là bà trần rồi Chương 33 Bọn họ là vợ chồng hợp pháp Chương 34 Vì sao lại cưới giang nhung Chương 35 Diễn ái ân Chương 36 Chuyện khẩn cấp Chương 37 Yêu tinh gây chuyện trần tiểu bích Chương 38 Người anh trai nghiêm khắc Chương 39 Tin đồn Chương 40 Lại gặp cù mạnh chiến Chương 41 Người muốn ở bên cả đời Chương 42 Hóa ra là hiểu lầm Chương 43 Âm mưu tính toán Chương 44 Chồng cậu dùng cỡ nào_ Chương 45 Tắm nước lạnh Chương 46 Sốt cao nghiêm trọng Chương 47 Chồng đổ bệnh mà không thể đi theo Chương 48 Không muốn trở thành quả phụ Chương 49 Vợ tôi tên là giang nhung Chương 50 Không phải lời ân ái 1 2 3 4 5 6 20 Chuyển nhanh tới trang
Xử lý xong việc riêng thì đã qua nửa ngày. Nhưng Trần Việt vẫn không rảnh rỗi. Thịnh Thiên còn có rất nhiều chuyện chờ anh đi xử lý, chờ anh quyết định sách lược. Vì Thịnh Thiên, vì nhà họ Trần, vì Giang Nhung và con, anh không thể cho mình có một phút thả lỏng nào. Nhất là vào thời điểm mấu chốt này, anh phải luôn luôn duy trì sự cảnh giác, không thể để xảy ra bất kỳ sai lầm nào. Trần Việt vừa trở lại văn phòng, thư ký đã đưa tài liệu cần anh tự mình xử lý tới. Trần Việt cầm tài liệu lên và lật xem qua một lát, chữ trên tài liệu dần mờ đi, đầu cũng càng lúc càng nặng. Trần Việt vội vàng nhắm mắt lại và lấy kính xuống. Anh giơ tay khẽ day huyệt thái dương, hy vọng có thể làm cho đầu mình đỡ nặng nề. Nhưng hai phút trôi qua, tình trạng này chẳng những không giảm bớt, trái lại càng lúc càng nghiêm trọng hơn. Khi anh mở mắt ra, tất cả hình ảnh trước mắt đều trở nên mơ hồ. Cho tới nay, thời gian nghỉ ngơi của anh đều rất ngắn, có mệt mỏi hơn nữa cũng chưa từng xuất hiện qua tình trạng như hôm nay. Cũng không biết anh bị làm sao nữa? Trần Việt cầm điện thoại trên bàn làm việc và định gọi điện bảo thư ký pha cốc cà phê để anh uống cho tỉnh táo. Ai ngờ anh vừa tay giơ ra lại chộp hụt, mệt mỏi rũ xuống. Anh muốn giơ tay lên cầm điện thoại lần nữa nhưng cơ thể cao lớn đã nghiêng về phía trước, mệt mỏi nằm sấp ở trên bàn làm việc. Anh cố gắng cử động thì phát hiện mình thậm chí không có sức để đưa tay ra nữa. Làm sao có thể như vậy được? Trần Việt cố dùng chút tỉnh táo cuối cùng để cố gắng nhớ lại, nghĩ tới nghĩ lui, anh nghĩ đến cốc trà mà ông cụ đã cho anh uống. Hôm nay, sau khi anh ra cửa cũng chỉ uống có cốc trà kia, chẳng lẽ ông cụ... Đầu càng lúc càng nặng nề, Trần Việt đã không có cách nào suy nghĩ được nữa. Anh nằm ở trên bàn, lần đầu tiên có cảm giác không có sức và bất lực như vậy. Không được, anh không thể gục ngã. Nếu như anh ngã xuống, Giang Nhung và Nhung Nhung nhỏ sẽ phải làm thế nào? Anh là chỗ dựa cho hai mẹ con bọn họ, anh phải đứng lên, phải... Trần Việt dùng hết sức lực cuối cùng, cắn răng và thử ngồi dậy, nhưng cuối cùng cơ thể suy yếu đã chiến thắng được ý chí mãnh liệt của anh, anh lại ngã xuống. Cốc cốc. Tiếng gõ cửa vang lên, Lục Diên đẩy cửa bước vào "Tổng giám đốc Trần…" Anh ta còn chưa nói hết đã phát hiện ra Trần Việt không bình thường, vội vàng xông tới "Tổng giám đốc Trần, anh làm sao vậy?" "Đừng… đừng... Giang Nhung..." Sau mấy từ đứt quãng như vậy, Trần Việt đã mất đi tất cả tri giác. Với mấy từ gián đoạn như vậy, nếu là người khác thì chắc chắn sẽ không biết Trần Việt muốn nói gì, nhưng Lục Diên lại hiểu rõ. Trần Việt muốn bảo bọn họ đừng nói cho Giang Nhung biết. Đã đến lúc này rồi, anh cũng ngã xuống nhưng vẫn không muốn làm cho Giang Nhung phải lo lắng... Lục Diên thật muốn nghiến răng nghiến lợi vì ông chủ, nhưng anh ta không có thời gian để nghĩ tới chuyện khác, chỉ vội vàng đưa Trần Việt tới bệnh viện. Lục Diên gọi người đưa Trần Việt đến bệnh viện Thịnh Thiên với tốc độ nhanh nhất. Sau khi kiểm tra qua, bác sĩ tất nhiên không kiểm tra ra được nguyên nhân vì sao Trần Việt lại đột nhiên ngất xỉu. Hơi thở, nhịp tim và các phương diện khác của Trần Việt đều rất bình thường, các cơ năng đều như người bình thường, nhưng anh lại hôn mê bất tỉnh. Anh không thể cử động, không thể mở mắt, không thể nói chuyện, giống như một người sống thực vật. ... Kim đồng hồ dần chỉ về phía số chín. Sau khi Giang Nhung và Nhung Nhung nhỏ cùng luyện Taekwondo lại đi dạo ở trong sân. Chỗ bọn họ đi dạo không xa cửa lớn, cô tính khi Trần Việt trở về thì hai mẹ con bọn họ có thể nhìn thấy anh đầu tiên. Nhưng bọn họ chờ mãi, chờ đến khi Nhung Nhung nhỏ đã ngủ gà ngủ gật, vẫn không chờ được Trần Việt trở về. Lúc sẩm tối, Giang Nhung có nhận được tin nhắn của Trần Việt gửi qua zalo, nói buổi tối có một bữa tiệc nên phải về muộn một chút. Giang Nhung biết anh còn đang đi xã giao nên không tiện gọi điện thoại tới làm phiền anh. Cô không thể làm gì khác hơn là bế Nhung Nhung nhỏ vào nhà, tắm rửa cho cô bé trước. Giang Nhung thích nhất là tắm cho Nhung Nhung nhỏ. Sau khi cởi hết quần áo của cô bé, nhìn cơ thể nhỏ bé mũm mĩm kia là cô lại hận không thể cắn cô bé vài cái. Nhung Nhung nhỏ đặc biệt thích nước, cô bé ngồi trong bồn tắm nhỏ của mình và chơi rất vui vẻ. Giang Nhung vừa không để ý liền bị cô bé hắt cho ướt hết người. "Nhung Nhung, con đừng làm loạn nữa." "Mẹ, Nhung Nhung còn muốn chơi nữa." Giang Nhung bế cô bé lên và dịu dàng nói "Nhung Nhung ngoan, con nghịch nước quá lâu sẽ bị cảm đấy. Ngày mai còn phải đi tới trường mầm non nên Nhung Nhung phải ngủ sớm, ngủ sớm thì mới có thể trở nên xinh đẹp hơn được." Đôi mắt to long lanh của Nhung Nhung chớp chớp, hỏi thăm "Mẹ, Nhung Nhung trở nên xinh đẹp hơn thì mẹ và ba phải làm thế nào?" Nhung Nhung nhỏ cảm thấy một mình mình trở nên xinh đẹp hơn mà ba và mẹ không xinh đẹp lên, như vậy không phải về sau cô bé còn xinh đẹp hơn ba mẹ sao? Cô bé nghĩ như vậy không tốt, cô bé hi vọng ba mẹ cũng xinh đẹp như mình cơ. "Ba và mẹ cũng sẽ trở nên xinh đẹp mà." Giang Nhung cầm khăn tắm bọc Nhung Nhung nhỏ lại, dịu dàng lau khô người, lau khô tóc, mặc bộ áo ngủ cho cô bé. "Ba mẹ và Nhung Nhung cùng xinh đẹp." Nhung Nhung khẽ nói. "Ừ, đúng rồi, chúng ta đều trở nên xinh đẹp." Giang Nhung hôn lên đôi má phúng phính của Nhung Nhung “Bảo bối, con nằm xuống ngủ đi." "Nhung Nhung muốn đợi ba cơ! Con muốn nói cho ba biết một bí mật nhé!" "Nhung Nhung có bí mật gì muốn nói cho ba biết vậy?" Nhung Nhung nhỏ giơ tay che miệng của Giang Nhung "Bí mật, con chỉ nói cho ba biết thôi." Giang Nhung cầm bàn tay nhỏ bé của Nhung Nhung lên hôn, giả vờ đau lòng nói "Mẹ thật đau lòng, Nhung Nhung có bí mật nói cho ba biết mà không chịu nói cho mẹ biết gì cả." Thấy mẹ dường như muốn khóc, Nhung Nhung nhỏ liền sốt ruột, vội vàng ôm lấy mặt Giang Nhung"Mẹ đừng khóc." "Nhưng Nhung Nhung còn chưa nói cho mẹ biết bí mật đâu." Giang Nhung giả vờ dụi con mắt, giống như khóc thật đau lòng vậy. "Oa…." Thấy mẹ khóc thật đau lòng, Nhung Nhung nhỏ khổ sở, lo lắng không nhịn được liền khóc òa. "Nhung Nhung..." Lúc này đổi lại thành Giang Nhung hoảng loạn, vội vàng ôm cô bé vào trong lòng, vỗ nhè nhẹ vào lưng của cô bé an ủi “Bảo bối, mẹ đùa con thôi, mẹ không khóc đâu." "Mẹ không ngoan!" Nhung Nhung nhỏ dụi mắt, trên hàng lông mi thật dài còn treo giọt nước mắt trong suốt. Sao mẹ có thể lừa cô bé, làm cô bé hoảng sợ chứ? "Đúng, là mẹ không ngoan, vậy Nhung Nhung nằm xuống đi, mẹ sẽ gọi điện thoại cho ba hỏi xem bao giờ ba mới về. Nhung Nhung của chúng ta có bí mật muốn nói cho ba biết đấy." "Vâng ạ." Nhung Nhung nhỏ gật đầu thật mạnh. Giang Nhung nằm xuống bên cạnh Nhung Nhung nhỏ, cầm điện thoại di động gọi cho Trần Việt. Nhưng chuông reo rất lâu vẫn không có ai nghe máy. Giang Nhung nghĩ thầm, có thể Trần Việt còn đang bận nên không nghe được tiếng điện thoại kêu. Giang Nhung cất điện thoại và áy náy mỉm cười nói với Nhung Nhung nhỏ "Nhung Nhung, ba còn đang bận làm việc, con ngủ trước đi, ngày mai con tỉnh lên lại nói bí mật cho ba biết, được không?" Nhung Nhung nhỏ ngoan ngoãn gật đầu "Nhung Nhung ngủ đây, chúc mẹ ngủ ngon, chúc ba ngủ ngon."
Giang Nhung xấu hổ đến mức cả người đều đỏ rực lên, giờ cô chỉ muốn vùi đầu xuống nước. Thế nhưng vừa nghĩ đến sự ân cần và yêu thương của anh đêm nay, trái tim Giang Nhung lại như đang rộn ràng hạnh phúc. Có một người mẹ yêu thương mình đến như thế, lại lấy được một người chồng ân cần săn sóc như thế, Giang Nhung cảm thấy, có lẽ những ngày tháng cực khổ trước đây là khảo nghiệm của ông trời, để cô phải trải qua sóng gió bão tố mới thấy được cầu vồng. Mẹ và Trần Việt chính là hai cầu vồng đẹp nhất mà cô gặp được sau biết bao gian khổ, cô nhất định phải cùng họ sống hạnh phúc trong những ngày tháng sau này. Cuộc sống sau này, có mẹ, có chồng, có thể còn có những đứa con ngoan ngoãn, chỉ nghĩ thôi cũng khiến cô hạnh phúc dạt dào rồi. So với Giang Nhung, Trần Việt không chỉ cảm thấy kích động mà còn xen lẫn nhiều cảm xúc khác. Trước đây có rất nhiều phụ nữ chủ động lao vào vòng tay của Trần Việt, nhưng anh chưa bao giờ có ham muốn với bọn họ. Chỉ có Giang Nhung là khác biệt, anh muốn lấy cô làm vợ, sau đó chân chính chiếm lấy cô, đánh dấu chủ quyền của anh lên người cô, rồi danh chính ngôn thuận chăm sóc cô. Nhưng tại sao lại muốn danh chính ngôn thuận chăm sóc cô? Trong khoảng thời gian này, Trần Việt cũng suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này nhưng lại không nghĩ ra đáp án, có lẽ là vì sự kiên cường của chính con người cô đã thu hút anh. Nhưng hôm nay anh mới hiểu ra, đối với anh, Giang Nhung hoàn toàn khác với đám phụ nữ kia, anh không chỉ muốn thương cô, mà còn muốn yêu cô tha thiết. Cũng giống như đêm nay, theo từng cơn sóng triều, anh dịu dàng và mạnh mẽ chiếm lấy cô, cảm nhận cô, khiến cô chân chính trở thành vợ của anh. Lúc này cô đang bình yên nằm bên cạnh anh với hơi thở đều đều và bình thản, khuôn mặt xinh đẹp vẫn đỏ như gấc, người cô bị dấu hôn của anh phủ kín. Ngắm nhìn một hồi, Trần Việt không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng liên tục nhấp nhô, anh rất muốn “ăn” cô thêm một lần nữa. Nhưng Trần Việt hiểu rõ, cơ thể của một cô gái vừa trải qua đêm đầu tiên không thể chịu nổi thêm một lần nữa. Thế là anh mạnh mẽ dằn xuống khao khát muốn “ăn” cô, sau đó dịu dàng ôm cô vào lòng, đặt lên môi cô một nụ hôn, trong lòng không ngừng kêu gọi tên cô. Giang Nhung! Cuối cùng em đã thật sự trở thành vợ anh rồi! Ngày hôm sau. Lúc Giang Nhung tỉnh lại, mặt trời đã lên cao, cô khẽ cử động một chút thì cảm thấy cả người ê ẩm như vừa bị một chiếc ô tô cán qua, mọi khớp xương đều đau đến rã rời. “Ui!” Cô cau mày, rên lên một tiếng. “Dậy rồi à!” Người đàn ông ấy vẫn ăn mặc rất tươm tất ngồi bên cửa sổ đọc báo như ngày thường, bỗng anh quay đầu lại, lặng lẽ ngắm nhìn cô. “Ừm.” Giang Nhung rầu rĩ đáp một tiếng. Người đàn ông này sao lúc nào cũng trưng cái bộ mặt bình thản đó hả, dường như tối qua người điên cuồng chiếm lấy cô không phải anh vậy. Trần Việt đứng dậy bước về phía cô, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú, “Nếu không khỏe thì đừng dậy, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi đi, anh sẽ cho vệ sĩ bảo vệ mẹ vợ.” Căn phòng vẫn còn dấu vết của đêm điên cuồng hôm qua, nhất là khi anh bước tới, cô như cảm thấy hơi thở của anh lại một lần nữa chiếm lấy mọi giác quan của cô. Giang Nhung đỏ mặt không nói nên lời. “..” Trần Việt lại nói tiếp, “Tối qua anh hơi quá sức, lỡ làm đau em rồi, lần sau anh sẽ cẩn thận hơn.” Mấy lời như thế mà người đàn ông này vẫn nói với vẻ mặt nghiêm túc cho được, đến mức cô cảm thấy dường như anh đang bàn công việc với cô chứ không phải đang nói chuyện âu yếm riêng tư giữa hai người vậy. Giang Nhung đưa tay véo một cái bên eo anh, “Tên khốn.” Tối hôm qua cô lấy hết can đảm mới dám nhào lên người anh, hôm nay tỉnh lại cô lại xấu hổ đến mức muốn nhảy xuống cái lỗ nào đó, nhất là khi nhớ về sự chủ dộng dạn dĩ tối hôm qua của mình. Thế mà anh còn nói những lời mờ ám khiến đầu óc người ta phải suy nghĩ lung tung như vậy, có phải anh muốn cô xấu hổ chết không hả? Tối hôm qua cô hoang dại như một con mèo hoang, bây giờ lại xấu hổ không dám ngẩng mặt, càng không dám nhìn vào mắt anh. truyện được mua bản quyền từ tác giả up trên app mê tình truyện Thấy vẻ thẹn thùng của cô, Trần Việt không khỏi cười gian. Anh cúi đầu hôn lên gò má đỏ ửng của cô, “Vậy thì cứ thế đi nhé, hôm nay em nằm nghỉ đi, anh đi lấy gì đó cho em ăn.” “Không muốn ăn.” Cô kéo vạt áo của anh, cúi đầu đỏ mặt đáp, “Anh ơi, em muốn anh ôm em một lát.” Cô rất hy vọng buổi sáng thức dậy trong lòng của anh, chứ không phải anh vẫn ngồi bên cửa sổ đọc báo như ngày thường, nó khiến cô cảm thấy dường như chuyện tối qua chỉ là một giấc mơ. “Ừm.” Trần Việt ôm lấy cô, mũi hít lấy mùi hương cơ thể cô. Cô bé ngốc này, cô chắc chắn không biết cô quyến rũ đến mức nào, dù chỉ là một cái ôm cũng khiến anh bùng lên khao khát muốn đè lên người cô. Đêm qua anh hai lần chiếm lấy cô, giờ ngọn lửa vẫn luôn ấp ủ trong người chỉ chực chờ bùng lên, cơ thể của anh đang hò hét muốn nhào tới tiếp tục muốn cô. Nếu không phải anh có sức kiềm chế cao, vì thương yêu mà tối qua tha cho cô, thì giờ cô làm gì còn sức giày vò anh thế này. Giang Nhung cựa quậy trong lòng anh, nhỏ giọng nói, “Ông Trần ơi, sau này sáng nào anh cũng phải ôm bà Trần như thế này đó.” Ngọn lửa trong người Trần Việt vốn còn chưa dập tắt được, giờ mới sáng sớm lại bị Giang Nhung không biết vô tình hay cố ý trêu chọc, nỗi khao khát trong Trần Việt lại reo hò nổi dậy. Cô đã nghỉ ngơi cả một buổi tối, trông tinh thần có vẻ rất tốt, chắc hẳn có thể làm thêm một lần nữa… Trần Việt thuận thế đè xuống cắn lấy vành tai cô, giọng nói anh vô cùng dịu dàng, “Bà Trần à, sau này sáng nào cũng phải để ông Trần yêu em thế này đấy.” Giang Nhung thẹn thùng không biết nói gì, nhưng vừa nghĩ tới mỗi sáng anh lại yêu cô như thế, tâm trạng cô lại trở nên hưng phấn. Sau đó, đến khi bà Trần có thể thoát khỏi ông Trần đã là chuyện của hai tiếng sau. Ngồi trên bàn ăn, Giang Nhung nhìn vẻ mặt sung sướng của Trần Việt mà không khỏi mắng thầm, “Đúng là sói đội lốt người!” Trước đêm qua, cô vẫn cảm thấy anh là một quân tử đứng đắn, cô dâng tận miệng mà anh vẫn điềm nhiên như không, còn đuổi cô đi. Nhưng sau đêm qua, nhất là buổi sáng hôm nay, hình tượng của người đàn ông này trong lòng cô đã sụp đổ hoàn toàn. Vừa nghĩ tới chuyện vừa rồi, khuôn mặt xinh đẹp của Giang Nhung lại nóng phừng phừng, ngay cả nhìn Trần Việt cũng không dám, chẳng lẽ Trần Việt trước đây là kẻ kinh nghiệm đầy mình hay sao mà kiểu nào cũng nghĩ ra được, còn bắt cô phải cầu xin anh. Đúng là đáng ghét! Vừa nghĩ như thế, khóe miệng bỗng cảm nhận được một cái chạm dịu dàng, Giang Nhung lập tức giật mình tránh sang một bên. “Miệng dính sữa kìa.” Anh giơ đầu ngón tay dính sữa của mình lên trước mặt cô, “Anh giúp em lau mà.” Trắng trắng, dính dính… Á á á á… Giang Nhung chỉ muốn đánh cho mình hai bạt tai, cô lại nghĩ đi đâu rồi vậy, sao đầu cô lúc nào cũng nghĩ tới mấy thứ lung tung thế. Sữa thì là sữa thôi, sao cô lại liên tưởng tới Trần Việt chứ. Thôi rồi, Giang Nhung vốn không muốn suy nghĩ lung tung nhưng lại không thể khống chế được, cứ như thế này thì hôm nay chắc chắn không ra khỏi cửa nổi rồi.
Giang Nhung vừa bước vào nhà hàng đã thấy Giang Hân ngồi ngẩn ngơ ở đó. Ba năm không gặp, Giang Hân vẫn dịu dàng yếu đuối y như trong trí nhớ của cô. Khi Giang Nhung chỉ còn cách Giang Hân vài bước thì cô ta ngẩng đầu lên nhìn cô rồi mỉm cười, "Nhung Nhung, em đến rồi đó à." "Ừ." Giang Nhung đáp một cách lạnh nhạt, thì ra khi gặp lại Giang Hân cô có thể bình tĩnh đến thế, giống như người đối diện không phải kẻ khởi xướng mọi chuyện ba năm trước. Giang Hân nói, "Chị gọi mấy món em thích đấy, gạch cua này, vây cá, còn..." "Tôi ăn trưa rồi mới đến, chị bảo muốn nói cho tôi chuyện của mẹ cơ mà, có gì cứ nói thẳng luôn đi." Giang Nhung không nể tình mà ngắt lời cô ta, cũng không hề hối hận khi thấy ánh mắt thất vọng của Giang Hân. Năm đó, Giang Hân cũng quỳ trên đất xin lỗi cô với ánh mắt đáng thương ấy, nhưng sau đó thì sao? Chuyện cũng đã qua, Giang Nhung cũng chẳng muốn khơi lên, song cô không thể quên được những điều mà Giang Hân đã làm. "Lần này là bố bảo chị đến tìm em." Thấy thái độ Giang Nhung không quá vui vẻ, Giang Hân cũng không vòng vo nhiều. "Ha." Giang Nhung cười lạnh. Truyện được cập nhập trên app mê tình truyện! Bố à? Cô sắp quên mình cũng có bố rồi cơ đấy. Giang Hân nói tiếp, "Bố mong em theo chị về Kinh Đô." "Còn gì nữa không?" Giang Nhung vẫn lạnh nhạt như trước. Không một ai hỏi han đến cô trong suốt ba năm kể từ khi cô rời khỏi Kinh Đô. Giờ hết Cù Mạnh Chiến rồi đến bố muốn cô quay về, không cần tốn quá nhiều thời gian suy nghĩ cũng biết chuyện gì đã xảy ra. "Nhung Nhung..." Giang Hân mấp máy môi, khóe mắt ngấn lệ nhìn cô, "Chị bị sảy thai, sau này cũng không thể có thai tiếp được nữa, chị không thể sinh người nối dõi cho nhà họ Cù..." "Nên ông ta muốn tôi về để sinh con cho nhà họ Cù hả?" Giang Nhung bình tĩnh nói ra sự thật. Tuy bề ngoài cô vẫn bình tĩnh song vẫn sẽ đau lòng, dù cô không muốn thừa nhận nhưng ông ta vẫn là bố đẻ của cô. Ông ta đã từng là người chồng người cha yêu thương vợ con, gia đình họ đã từng vô cùng hạnh phúc bên nhau, không màng danh lợi. Nhưng bố bây giờ đâu còn như vậy nữa, giờ ông ta coi thường vợ mình, còn coi con gái mình như công cụ để đạt được lợi ích cho bản thân. Giang Nhung khá chắc rằng bố mình biết chuyện xảy ra giữa Giang Hân và Cù Mạnh Chiến. Nhưng đằng nào cũng là con gái nhà mình, ai làm dâu nhà họ Cù chẳng như nhau, chỉ cần bám chắc lấy cây đại thụ ấy là được. Tuy cô đã đính ước với Cù Mạnh Chiến song vì tuổi còn nhỏ, lại bề bộn công việc, chuyện tình cảm hai người cũng không có tiến triển mấy. Bố còn từng ám chỉ với cô phải mau mau làm chuyện chăn gối với Cù Mạnh Chiến, có vậy mới nắm chắc được trái tim hắn ta. Giang Nhung có suy nghĩ của riêng mình, cô cho rằng nếu tình cảm giữa hai người mà cần đến quan hệ thể xác để duy trì thì chẳng kéo dài được bao lâu. Lần nào bố cũng bị cô nói cho nghẹn họng không biết trả lời sao. Giang Hân vừa về nước không lâu đã mang thai con của Cù Mạnh Chiến, đây hẳn là một tin tuyệt vời với bố cô. Giang Hân sinh ra người nối dõi cho nhà họ Cù, quan hệ giữa hai nhà cũng gắn bó khăng khít hơn, sau này sẽ không còn ai dám coi thường nhà họ Giang nữa. Vì thế họ mới hủy hôn ước giữa cô và Cù Mạnh Chiến rồi gả Giang Hân vào nhà họ Cù. Lúc đó bố đã nói với cô thế này, ai bảo mày vô dụng, đàn bà mà không biết sinh con. Giờ Giang Hân mất đứa trẻ, tương lai cũng không thể có thai, vậy nên bố cô mới chú ý đến cô. Giang Nhung nghĩ mà thấy kinh tởm. Cô đáp, "Nhờ chị về nói với ông ta sau này đừng tính toán bắt tôi làm gì nữa. Tôi không có người bố như ông ta." Giang Hân dịu dàng khuyên bảo, "Nhung Nhung, chị biết em là một cô gái mạnh mẽ tự lập, chắc chắn em sẽ không nghe theo sắp xếp của bố." Cô ta rất hiểu tính cách của Giang Nhung, em gái cô ta tính tình ngay thẳng, không chấp nhận bất kỳ việc sai trái nào. Ngay cả từ mặt bố đẻ Giang Nhung còn dám, nề hà gì Cù Mạnh Chiến đã từng phản bội tình cảm của cô kia chứ? Vì Giang Hân hiểu Giang Nhung nên biết Giang Nhung sẽ không ngoan ngoãn nghe lời bố và quay về Kinh Đô với cô ta, thế nên cô ta mới tới Giang Bắc khuyên cô. Nhưng nói đúng ra phải là cô ta đến để xác nhận suy nghĩ của Giang Nhung có đúng như những gì cô ta suy tính hay không. Nếu để Giang Nhung quay về Kinh Đô, quay về bên cạnh Cù Mạnh Chiến, vậy cô ta là gì chứ? Trước giờ bố cô ta đều thuận theo nhà họ Cù, Cù Mạnh Chiến đối xử tốt với Giang Nhung và bố sẽ chỉ quan tâm đến nó thôi. Lúc đó cô ta sẽ không còn chỗ đứng trong nhà họ Giang. Cô ta sẽ dẫm lên vết xe đổ ba năm trước của Giang Nhung, sao cô ta có thể để yên cho Giang Nhung quay về được. Giang Nhung biết Giang Hân vẫn còn nhiều điều muốn nói nhưng cô không hỏi, chị ta nói thì cô nghe thôi, còn cô không có hứng thú muốn biết. Giang Hân nhấc chiếc túi đặt trên ghế lên, cố tình hướng logo của túi về phía Giang Nhung như thể hiện đây là một chiếc túi hàng hiệu mấy chục chiệu. Còn chiếc túi mà Giang Nhung dùng là của một hãng không có tiếng tăm trong nước, chỉ mấy triệu là cùng. Giang Hân như khoe mẽ mà loay hoay chiếc túi một lúc mới rút ra một tờ chi phiếu để lên bàn, đẩy về phía Giang Nhung. Cô ta cười, "Nhung Nhung, tờ chi phiếu này trị giá mười sáu tỷ. Số tiền ấy cũng đủ để ai đó mua một căn nhà trong thành phố, chỉ cần sống tiết kiệm một chút thì không cần đi làm cũng có thể sống cả đời." Thì ra mục đích cô ta đến Giang Bắc là muốn cô cầm tiền rồi đi khỏi đây. Giang Nhung cảm thấy thật nực cười, "Giang Hân, chị định đuổi tôi đi chỉ với mười sáu tỷ này hả?" Giang Hân giật mình chớp mắt, vờ như vô tội, luống cuống nhìn Giang Nhung. Giang Nhung không thèm để tâm đến cô ta mà nói tiếp, "Nếu tôi về Kinh Đô rồi sinh con cho Cù Mạnh Chiến, nhà họ Cù chắc chắn sẽ không bạc đãi tôi. Nói không chừng ông cụ nhà ấy còn vui vẻ mà trích cổ phần công ty cho cháu nội nữa, tôi là mẹ cũng được thơm lây. Lúc ấy thì thiếu gì mười sáu tỷ của chị nữa?" Nếu tính khả năng làm người khác phải kinh tởm thì Giang Nhung cũng chẳng thua kém gì ai đâu. "Nhung Nhung, sao em có thể..." Giang Hân vờ như không thể cố mỉm cười được nữa, cô ta cắn khẽ môi dưới, làm ra vẻ đáng thương như sắp bật khóc đến nơi.
lấy chồng bạc tỷ chương