Tức Phụ Cùng Thương Chương 4 Chương trước Chương tiếp Chưa có ai từng nói chuyện với Tạ Chinh như vậy. Ngây người mất vài giây, Tạ Chinh đẩy Trình Cố ra, mày kiếm nhíu chặt, ánh mắt lạnh lùng phòng bị. thương hiệu mỹ phẩm việt, những tin tức và sự kiện về thương hiệu mỹ phẩm việt cập nhật liên tục và mới nhất năm 2022. Các chủ để liên quan đến thương hiệu mỹ phẩm việt hấp dẫn và đầy đủ mang đến cho bạn đọc thông tin hữu ích và nhanh nhất căng mọng Uncategories Tức phụ cùng thương. Thứ Hai, 9 tháng 9, 2019. Tức phụ cùng thương published on 19:21 leave a reply posted by truyện DMH. Tác giả:Dục Tuyết Ẩm Bôi, Sơ Hòa Nguồn:wattpad.com Couple: Tạ Chinh x Trình Cố, Số chương: Hoàn 24 chương Câu bắt đầu mối nhân duyên của hai người lúc anh công và anh thụ quen nhau trong bộ đội Anh công (Tạ Chinh) có xuất thân là con nhà thế gia, từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, trái ngược hoàn toàn với hoàn cảnh của anh thụ bị cha mẹ bỏ rơi hắt hủi từ nhỏ, nhờ sự giúp đỡ của mọi người mà lớn lên. Hai anh yêu nhau, trong 1 lần xx, anh thụ có bầu. Nhân Hội nghị Công an toàn quốc lần thứ 77, Đại tướng, GS.TS Tô Lâm, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Bộ trưởng Bộ Công an có bài viết "Công an nhân dân phát huy vai trò nòng cốt trong bảo vệ an ninh quốc gia, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội và phòng, chống dịch Covid-19". Sáng 17/10, tại Trụ sở Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính đã tiếp Thượng nghị sĩ, đồng Bộ trưởng phụ trách Thương mại và Sản xuất Australia Tim Ayres nhân dịp sang Việt Nam đồng chủ trì Diễn đàn cao cấp OECD - Đông Nam Á 2022. wWw.lachungvn.com , Công Ty CP Dịch Vụ Thương Mại Và Sản Xuất Lạc Hưng, phụ liệu may mặc,phụ tùng máy may, dây treo nhãn, dụng cụ ghim nhãn, dụng cụ xịt tẩy, Dầu chỉ, chất tẩy dầu, dây rút, băng dán, dây chống giãn, keo giấy, keo vải TIN TỨC. TẢI BẢNG GIÁ Câu chuyện bắt đầu mối nhân của hai người lúc anh công và anh thụ quen nhau trong bộ đội Anh công (Tạ Chinh) có xuất thân là con nhà thế gia, từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, trái ngược hoàn toàn với hoàn cảnh của anh thụ bị cha mẹ bỏ rơi hắt hủi từ nhỏ, nhờ sự giúp đỡ của mọi người mà lớn lên. Hai anh yêu nhau, trong 1 lần xx, anh thụ có bầu. Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Ngạn Thuyền Đình* là tiểu khu cao cấp thanh tĩnh bậc nhất tại Kỳ thành, hộ gia đình ở đây đa số là những người đã có tuổi và có địa vị.*Tớ cũng ko biết để cái tiểu khu này thế nào, nguyên văn là 岸舟庭, tiếng anh dịch thành The shore boat court, bản cv thế nên giữ nguyên, ai biết chỉ tớ với nhé Tạ Chinh từ tòa nhà số ba đi ra, áo khoác dài màu xám đậm vương chút hương hoa đầu gian trước tầng cao của tập đoàn Tạ thị có biến động nhân sự, cha Tạ Chinh phái hắn đến Kỳ thành tiếp nhận công việc. Sau khi sắp xếp xong xuôi, Tạ Chinh nhớ năm đó khi còn học tập ở trường quân đội, giáo viên quan tâm hắn nhất sau khi về hưu định cư ở đây, liền nhân dịp cuối tuần đến thăm. Thầy giáo tóc hoa râm, tinh thần cũng rất tốt, rất có phong thái năm đó khi mặc quân phục, biết được Tạ Chinh muốn tới thì rất vui, cùng bạn đời bận rộn tới trưa, nấu một bàn món ăn thường đời của thầy hắn là một người đàn ông, trước kia cũng là sĩ quan cao cấp trong trường quân đội, khí chất ôn nhuận hơn thầy hắn rất nhiều, không giống người nửa cuộc đời chinh chiến, mà mang cảm giác thuộc về một học giả nghiên cứu sách vở. Hai người cùng nhau bận rộn trong bếp, sự hòa thuận lúc đó người khác không có cách nào chen vào được, khi Tạ Chinh hỗ trợ bưng thức ăn khẽ vuốt khóe môi, trong lòng có chút ước giáo còn nhớ Tạ Chinh trước kia như con sói cô độc, trầm mặc ít nói. Tạ Chinh đã từ lâu không phải người lính mới lúc trước trầm mặc ít nói đó, hắn xuất ngũ ba năm nay ở thương trường chìm nổi, lời nói cử chỉ nhiều hơn mấy phần đàn ông thành thục nội liễm cùng khôn khéo. Ba người trò chuyện vui vẻ, sau khi ăn xong Tạ Chinh lại cùng thầy giáo ở trên sân thượng rộng rãi bày ra một bàn cờ tướng. Trên sân thượng trồng rất nhiều hoa, những cánh hoa bé nhỏ bị gió thổi bay như tuyết rơi ngày đông, Tạ Chinh suy nghĩ một chút, hương hoa có lẽ là khi đó dính chiều trời rất đẹp, ánh nắng tươi sáng đem những tia mù mịt cuối cùng của mùa đông quét đi sạch sẽ. Tâm trạng Tạ Chinh rất tốt, cộng thêm công tác xanh hóa của Ngạn Thuyền Đình cũng đứng số một số hai của Kỳ thành, một đường men theo hành lang hoa đi lên, không tự chủ được liền thả chậm bước ra ở cuối đường hoa, cách tiểu khu một con đường. Tạ Chinh vừa tới phân bộ, quan mới tiền nhiệm ba thanh hỏa, coi như là thái tử gia thì cũng vội vàng bận rộn, nếu hôm nay đã tranh thủ nghỉ một ngày thì nên "Tản mạn" đến con đường hoa có không ít các bà các cô ngồi phơi nắng, có người còn mang theo đứa trẻ ba, bốn tuổi, có lẽ là trong lúc rảnh rỗi họ mang con cháu ra đây chơi. Tạ Chinh đi chậm, cúi xuống nhìn thấy những đứa trẻ này, khóe môi lặng yên treo lên một vệt ngay khi hắn nở nụ cười, những đứa trẻ vừa mới đó còn lớn tiếng chạy nhảy hô to gọi nhỏ đều đồng loạt yên lặng, bọn chúng vội vã cuống cuồng nhìn hắn, vài đứa nhát gan hơn thì chạy thẳng về trốn sau lưng đồng bọn hoặc người lớn phía Chinh thở dài, có chút dở khóc dở đối với trẻ con không có gì đặc biệt hung ác, nhưng bọn trẻ con không có đứa nào không sợ hắn, những năm này hắn doạ khóc không ít trẻ con, anh cả thân nhất nói với hắn "Chú nhìn lại mình một cái đi, cười như thế bọn trẻ không sợ mới là lạ đấy."Hắn hỏi "Em cười kỳ quái thế à?"Anh cả hắn nói "Cũng không phải kỳ quái, chỉ là lạnh đến mức làm bọn nó hoảng sợ."Hắn nói "Em không phải vẫn luôn cười như vậy sao?"Anh cả hắn cạn lời luôn rồi "Là vậy đó, chú từ nhỏ đến lớn luôn cười lạnh, làm như ai cũng đều thiếu nợ chú vậy."Hắn sờ sờ khóe môi, nheo nửa con mắt đúng, hắn trời sinh không phải người thích náo nhiệt, trước đây lạnh lùng ít nói, bây giờ khí tràng vẫn mang theo vài phần cảm giác ngột ngạt không thể nói ra. Cỗ khí tràng này của hắn có lúc làm cho quản lý cấp cao ở công ty khó mà đỡ nổi, chứ nói gì là đứa bé vài đời hắn không có duyên với trẻ Chinh thu lại "Bảng hiệu cười lạnh", thoáng bước nhanh hơn, xung quanh bọn trẻ lẩn đi càng xa, giống như nhìn thấy ôn thần mà chả đứa nào dám phát ra tiếng. Nỗi lòng Tạ Chinh than thở, vì mình làm sợ bọn trẻ mà cảm thấy có lỗi, đang định rời khỏi con đường hoa đi vòng đến ga ra thì bỗng nghe thấy một giọng trẻ con lanh lảnh."Bé gái, đi thả diều với anh được không? Ba ba làm cho anh đó!"Khi mà tất cả bọn trẻ chẳng đứa nào dám lên tiếng, thanh âm của cậu bé này hiện ra vang dội một cách đặc biệt. Tạ Chinh theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy cách mình không tới mười bước chân có một cậu bé khoảng bốn tuổi đang quỳ một gối xuống. Cậu bé một tay cầm một cái diều vẽ xấu tới mức đáng lo ngại, một tay giơ đóa hoa nguyệt quý màu hồng nhạt không biết hái ở đâu, trước mặt bé gái nói"Đồng ý với anh đi, em gái!"*hoa nguyệt quýCô bé bị kêu là "Bé gái" nhận hoa nguyệt quý, lại dùng sức lắc đầu một cái, quay người chạy bà các mẹ ở đó đều nở nụ cười, Tạ Chinh cũng cảm thấy buồn giờ thằng bé vẫn bé vô cùng, mới tý tuổi đầu đã biết tán gái, hẹn thả diều làm như đi cầu hôn, quỳ một gối xuống đưa hoa nguyệt quý, lần sau chắc là nó định lấy cỏ làm Chinh nghĩ tới đây liền ngừng lại, lấy nhẫn cỏ làm chuyện như vậy hắn cũng đã từng, nhưng không phải khi còn nhỏ như thằng nhóc kia. Mà cái người hắn tặng nhẫn đó, cũng đã biến mất năm bé vỗ vỗ đầu gối đứng lên, cũng không thấy buồn, lúc cùng Tạ Chinh bốn mắt nhìn nhau cũng không tỏ ra sợ sệt như những đứa trẻ khác, nó kéo cái diều vớ va vớ vẩn kia chạy chậm tới gần hắn, đứng ở trước mặt Tạ Chinh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn lên, nhếch miệng cười nói "Ha, chú, chú thật là đẹp trai."Tạ Chinh???Cậu bé này làm gì nha? Không chạy đi tán bé gái, chạy tới bắt chuyện với hắn?Tạ Chinh sống đến 29 tuổi, đây vẫn là lần đầu được một đứa bé khen đẹp sao thì những đứa trẻ khác ngay cả nói chuyện với hắn cũng không bé nói xong cũng chạy ra, bi bô mà gọi "Em gái, em gái tốt a~, oa, các em đừng chạy, theo anh đi thả diều đi, diều ba ba anh làm vừa chắc vừa đẹp a~~~!"Một người phụ nữ cười nói "Qua Qua, đừng gọi nữa, các em ấy đều chê diều của cháu xấu."Cậu bé không cho là đúng "Xấu đâu mà xấu ạ? Ba cháu vẽ là đẹp nhất! Trông đẹp y như ba cháu ấy!"Tạ Chinh lại liếc mắt nhìn cái diều kia một cái, thật quá xấu, xấu đến nỗi không biết vẽ cái ức đột nhiên xuất hiện, bên cạnh hắn đã từng cũng có một người, rõ ràng là nhân vật lợi hại nhất tổ hành động đặc biệt, gỡ bom, đánh lộn đánh lén mọi thứ đều tinh thông, nhưng lại vẽ không ra một sơ đồ con đường đơn giản nhất."Ba cháu sao lại để cháu chơi một mình vậy?" Người phụ nữ nói "Ngày hôm nay trời đẹp như vậy, ba cháu cũng không ra chơi với cháu à?""Ba có ra ngoài ạ." Cậu bé gảy gảy chỗ ngực áo, "Ba cháu đang chơi trò chơi còn để cháu tự chơi."Các bà cười ra nước mắt "Ba cháu thật là coi cháu như là chó con mà dắt đi chơi vậy."Tạ Chinh nhìn cậu bé ngực phập phồng, tưởng tượng ra cậu bé khá giống với một con chó lớn cụp hai chân trước lại, thầm nghĩ vị ba ba này làm thế cũng đủ bé khoa trương thở dài, đấm ngực giậm chân nói "Không có mẹ con như lá ngoài đường a!" chắc giống câu ở VN mình là ở với cha như lá ngoài đường ýTạ Chinh không nhịn được cười, dừng chân nhìn vài giây, quay người đi về phía là con nhà người ta, đáng yêu hay đáng thương, thông minh hay bướng bỉnh, cũng chẳng có quan hệ gì với này của hắn đã định là không có vì hắn quyết định bạn đời là đàn ông, hắn như mò kim đáy biển tìm người kia năm năm, lại không thu hoạch được gì. Thành viên của tổ hành động đặc biệt trong Quân đội sau khi xuất ngũ có thể được bảo mật thân phận cao nhất, mà người kia lại là đội phó, cho nên mặc dù là hắn, mặc dù là Tạ gia, cũng không tìm được một chút thông tin liên quan đến người hắn sẽ không bỏ tìm được, hắn sẽ đem người kia trói ở bên cạnh cả đời, nếu không tìm được, cứ như vậy một mình cũng không hưởng qua mùi vị của người đó, trong lòng rốt cuộc không thể có những người con đường hoa có một người đàn ông mang mũ trùm đứng trưa Trình Cố hoa vừa làm cho con trai một cái diều, bữa trưa chỉ ăn qua loa có một chén cà chua trứng gà. Trước khi ra cửa, Trình Cố thấy trời đẹp, lường trước ra ngoài một lát nhất định sẽ chảy mồ hôi, vì vậy thay một bộ quần áo thể thao có mũ, đứng trước gương soi soi, đem mái tóc hơi dài túm lại thành cái đuôi nhỏ sau năm nay 31 tuổi, mà khuôn mặt nhỏ hiện ra vẻ đẹp tuấn mỹ không có cách nào dùng giới tính phân loại, qua quần áo nhìn càng trẻ hơn, lúc anh mặc bộ quần áo thể thao nhìn qua lại như một nhóc mới đi ra từ sân thể Mộc Qua giơ diều, một cái tay khác cầm một cái dây thừng lớn "Ba ba! Mau tới buộc dây diều cho con!""Con dùng dây thừng thả diều?" Trình Cố lấy chìa khóa và điện thoại trên tủ giày, đeo tai nghe đeo trên cổ, cười nói "Thật tự giác, vừa nói ra ngoài liền kích động, còn biết tự mang giày vào."Trình Mộc Qua vừa nghe không buộc dây thừng, vội vàng chạy tới thang máy, "Ba ba, nhanh theo con a~!"Trình Cố khóa cửa, đeo tai nghe ra khỏi thang máy, Trình Mộc Qua liền cầm diều chạy, lúc bắt đầu Trình Cố còn cùng nó chạy vài vòng, sau đó thấy nó chạy đi cua gái thì liền lấy điện thoại chơi trò tiểu khu các bác gái nhiệt tình thường xuyên mắng anh không biết làm cha, không để ý con gì cả, anh nghe bốn năm, lỗ tai đã sớm nổi kén, vừa chơi game BGM, một bên đại sát tứ phương, làm bộ đại gia không nghe chuyện là người bình thường, tai nghe mở âm lượng lớn như vậy phỏng chừng cũng không nghe được những thanh âm khác, nhưng anh lại không phải người bình thường, không chỉ có thiên phú dị bẩm, anh lại trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, dù có đem tai nghe mở lớn nhất anh vẫn nghe thấy tiếng động bên chậm đi tới cuối đường hoa, có một chiếc xe từ ga ra chạy ra. Trình Cố rõ ràng đang chém giết đến chăm chú, lại vẫn nhớ ra đằng sau có thằng con nghịch ngợm. Tuy rằng toàn bộ tiểu khu đều cười anh là người ba chẳng có trách nhiệm, hằng ngày anh biểu hiện quả thật cũng không giống một người ba tốt, nhưng liên quan đến sự an toàn của con trai thì vẫn sẽ để xe chạy qua, chính là lúc anh phải để lúc tiến hành giết boss mấu chốt nhất, anh không quay đầu lại mà hô "Qua Qua, lại đây."Mới vừa rồi còn vội vàng tìm các em gái thả diều, Trình Mộc Qua lập tức chạy một tiếng này như một tia chớp sáng ngời bỗng chợt lóe trong đầu Tạ nói của người này, qua năm năm dường như không có thay đổi, nếu có, cũng chỉ là nhiều hơn mấy phần nhẹ nhàng tản Chinh nhìn về phía người đàn ông cách mấy mét kia, chân không tự chủ được mà bước đến."Cộc cộc cộc cộc." Trình Cố nghe thấy tiếng bước chân con trai, cũng chú ý thấy có người đang đi nhanh về phía mình. Phía trước xe sắp chạy, mình cùng boss đều máu đỏ cả rồi, sống hay chết, còn một chiêu cuối cùng. Trình Cố nghĩ đến con trai, cũng nghĩ đến boss, tay trái bốn ngón cầm điện thoại, chỉ chừa ngón tay cái ở trên màn hình, tay phải vẫy về sau một cái, dùng giọng lớn tiếng nói với con trai "Có xe, đến ba ba dắt."Cái tay vung ra không nắm được con trai lại chạm vào một vật cảm giác Trình Cố luyện ra lúc ở trong tổ hành động đặc biệt, lập tức rõ ràng cái vật mà mình động tới là một người đàn ông, đồng thời thật khéo là đũng quần của người đàn ông nghĩ đầu tiên của Trình Cố là Đáng thương, may mà lần này mình nhẹ mà lại muốn Ai u phải trở về rửa quá nhiều làm chậm động tác tay trái, tầng máu cuối cùng bị boss đánh vỡ, trên điện thoại di động hiện ra một khuôn mặt nhân vật đang khóc thật Cố thở dài, lúc này mới rũ đầu xoay người, vậy mà một câu "Xin lỗi" lại kẹt ở trong cổ họng, một thanh âm quen thuộc từ trên đầu truyền xuống."Ba ba? Dắt?" Reads 241,502Votes 13,626Parts 24Complete, First published Apr 23, 2018Table of contentsFri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Fri, Oct 15, 2021Tức Phụ Cùng Thương 媳妇与枪 ๖ۣۜTác giả Dục Tuyết Ẩm Bôi☆Sơ Hòa 欲雪饮杯☆初禾 ๖ۣۜCouple Tạ Chinh x Trình Cố, Mặt than thâm tình dục vọng chiếm hữu cường công X thiện lương cứng cỏi mỹ thụ, hiện đại, niên hạ, sinh tử, có thịt, HE, gương vỡ lại lành ๖ۣۜSố chương Hoàn 24 chương Tình trạng edit Hoàn Edit NhatLinh_Tran tui nè Bản edit chưa xin phép tác giả, nội dung chỉ đảm bảo đúng 60, 70%, vì edit bằng bản convert nên sẽ không được mượt. Và tớ chẳng biết một chữ tiếng Bông nào hết, mong các bạn thông cảm? Bản edit này chỉ để thỏa lòng ham muốn của chủ nhà, mong các bạn gần xa đọc thấy có gì sai sai thì nhắm mắt bỏ qua hoặc cmt góp ý nhé Nguồn cv Tóm tắt Anh công và anh thụ quen nhau trong bộ đội, anh công Tạ Chinh là con nhà thế gia, từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, còn anh thụ bị cha mẹ bỏ rơi hắt hủi từ nhỏ, nhờ sự giúp đỡ của mọi người mà lớn lên. Hai anh yêu nhau, trong 1 lần xx, anh thụ có bầu. Vì sợ anh công xa lánh nên thụ bỏ đi tận năm năm. Một lần anh công gặp lại hai cha con, câu chuyện lại tiếp tục, anh công nhìn thấy vết sẹo trên bụng anh thụ thì nghĩ ngay là do sinh mổ nên âm thầm điều tra. Sau khi tra rõ, sợ thụ tự ti nên anh công giả vờ ko biết, sau đấy thì anh thụ cũng mở lòng mình ra nói thật hết với công, hai anh HE. Bé bánh bao rứt là cutoe, manh chết người ko đền mạng luôn ? Cùng đọc truyện Tức Phụ Cùng Thương của tác giả Dục Tuyết Ẩm Bôi, Sơ Hòa tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Tạ Chinh x Trình Cố, Số chương Hoàn 24 chươngEdit NhatLinh_Tran tui nèThể loại đam mỹ hiện đại, Mặt than thâm tình dục vọng chiếm hữu cường công X thiện lương cứng cỏi mỹ thụ, niên hạ, sinh tử, có thịt, HE, gương vỡ lại lànhCâu chuyện bắt đầu mối nhân duyên của hai người lúc anh công và anh thụ quen nhau trong bộ độiAnh công Tạ Chinh có xuất thân là con nhà thế gia, từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, trái ngược hoàn toàn với hoàn cảnh của anh thụ bị cha mẹ bỏ rơi hắt hủi từ nhỏ, nhờ sự giúp đỡ của mọi người mà lớn anh yêu nhau, trong 1 lần xx, anh thụ có bầu. Vì sợ anh công xa lánh nên thụ bỏ đi tận năm năm. Một lần anh công gặp lại hai cha con, câu chuyện lại tiếp tục, anh công nhìn thấy vết sẹo trên bụng anh thụ thì nghĩ ngay là do sinh mổ nên âm thầm điều tra. Sau khi tra rõ, sợ thụ tự ti nên anh công giả vờ ko biết, sau đấy thì anh thụ cũng mở lòng mình ra nói thật hết với công, hai anh HE. Bé bánh bao rứt là cutoe, manh chết người ko đền mạng luôn? Couple Tạ Chinh x Trình Cố, Số chương Hoàn 24 chươngEdit NhatLinh_Tran tui nèThể loại đam mỹ hiện đại, Mặt than thâm tình dục vọng chiếm hữu cường công X thiện lương cứng cỏi mỹ thụ, niên hạ, sinh tử, có thịt, HE, gương vỡ lại lànhCâu chuyện bắt đầu mối nhân duyên của hai người lúc anh công và anh thụ quen nhau trong bộ độiAnh công Tạ Chinh có xuất thân là con nhà thế gia, từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, trái ngược hoàn toàn với hoàn cảnh của anh thụ bị cha mẹ bỏ rơi hắt hủi từ nhỏ, nhờ sự giúp đỡ của mọi người mà lớn anh yêu nhau, trong 1 lần xx, anh thụ có bầu. Vì sợ anh công xa lánh nên thụ bỏ đi tận năm năm. Một lần anh công gặp lại hai cha con, câu chuyện lại tiếp tục, anh công nhìn thấy vết sẹo trên bụng anh thụ thì nghĩ ngay là do sinh mổ nên âm thầm điều tra. Sau khi tra rõ, sợ thụ tự ti nên anh công giả vờ ko biết, sau đấy thì anh thụ cũng mở lòng mình ra nói thật hết với công, hai anh HE. Bé bánh bao rứt là cutoe, manh chết người ko đền mạng luôn? Thuộc truyện Tức phụ cùng thương Chương 11Người trước mắt vừa quen vừa lạ, ánh mắt so với năm năm trước thâm thúy hơn nhiều, lại lãnh đạm hơn, trong mắt bắn ra ánh sáng như muốn đem Trình Cố mạnh mẽ mà trói Cố mờ mịt nhận ra – cuộc sống yên bình của mình sắp mất rồi.“Ba ơi!” Đang lúc bối rối, Trình Mộc Qua giơ diều từ đằng xa “bay” đến, “Ba ơi ba à, đi thả diều với con đi!”Trình Cố quay người muốn Chinh giữ anh lại, tóm được ý đồ của anh mà hỏi, “Không nghe rõ lời em vừa nói à?”“Con tôi gọi kìa.” Trình Cố theo bản năng rút tay về, lại phát hiện không có cách nào trốn năm không gặp, so về thể lực thì anh đã không phải là đối thủ củaTạ Chinh nữa.“Con anh tên gì ấy nhỉ?” Tạ Chinh nhân thể đem Trình Cố kéo đến trước mặt, “Qua Qua?”Trình Cố bị kéo đến lảo đảo một cái, suýt nữa đâm sầm vào ngực Tạ Chinh, cuống lên “Cậu đừng như vậy! Đang ở bên ngoài đấy!”Tạ Chinh cười khẽ, “Em hỏi anh rồi, bây giờ anh đang một mình à, tuy anh lấy nhãi con kia làm bia đỡ đạn nhưng trên thực tế cũng thừa nhận. Vậy em với anh bây giờ đều độc thân, em cũng chẳng làm gì anh, mỗi nắm cái tay tí thôi mà sao anh gay gắt thế? Nắm tay thì nắm ở ngoài với nắm trong nhà thì khác nhau à? Nếu anh cảm thấy ở ngoài em không thể cầm tay anh vậy chúng ta vào nhà nhé?. Tốt lắm, chúng ta…”“Trình đẹp trai!” Trình Mộc Qua thở hồng hộc chạy tới, đại nhân nhỏ tận tình nói “Trình Suất Suất, ba sao thế? Con gọi là ba ơi còn không thèm nghe, cứ phải gọi là Trình đẹp trai! Ba sao có thể như vậy á? Nơi này của Qua Qua rất đau a!”Tạ Chinh đang hơi bực mình vì bị chen ngang, nhưng vừa nhìn thấy thằng bé đang chọt chọt chính mình lại thấy buồn vì nó là con của Trình Cố cho nên nhìn đặc biệt vừa như vậy cũng cảm thấy bất đắc dĩ, đứa trẻ này, là con của Trình Cố và một người phụ nữ chưa xấu tính đến mức trút giận lên một thằng bé, năm năm này hắn không phải chưa từng nghĩ tới Trình Cố có phải đã cưới vợ sinh con rồi không, hoặc là có bạn trai rồi, mỗi khi nghĩ đến cứ như bị đốt cháy tâm Chinh cảm thấy nên duy trì phong độ, đối xử với con của Trình Cố cũng cần phải chú ý. Nhưng cái nhũ danh là Qua Qua của nó lại mang cho hắn một cảm giác thân cận kỳ thích duy nhất là hắn yêu Trình Cố, sâu đậm đến mức yêu ai yêu cả đường đi lối về, bao dung luôn cả con của Trình Cố cùng một người phụ nữ Cố vẫn bị Tạ Chinh nắm tay, Trình Mộc Qua miễn cưỡng đẩy ra nhưng không được, đành nắm cái tay kia của Trình Cố “Trình đẹp trai ơi, thả diều với Qua Qua được không, em gái không chơi với Qua Qua kìa.”Trình Cố thấy Tạ Chinh không có ý buông tay, đành phải cứng rắn nói với con “Ba cùng chú đây còn có việc chưa nói xong, điện thoại và tai nghe con cầm nhé, giúp ba qua màn được không?”“Không được!” Trình Mộc Qua nói xong chuyển sang Tạ Chinh “Chú đẹp trai à, chú đã là bạn trai của Trình đẹp trai thì cũng là bạn trai của Qua Qua, Trình đẹp trai lười lắm, lớn như vậy rồi suốt ngày chỉ biết chơi game, chú đi thả diều với Qua Qua nhé!”“Bạn trai” hai chữ này làm Trình Cố và Tạ Chinh cùng thay đổi sắc Cố nói “Đừng nói lung tung!”Tạ Chinh buông Trình Cố ra, ngồi xổm trước mặt Trình Mộc Qua, khóe miệng cười mang theo vài phần thâm ý cùng thăm dò “Bạn trai à?”“Qua Qua!” Trình Cố gọi.“Là bạn trai a.” Trình Mộc Qua nghiêm trang nói “Bạn bè chia nam nữ, chú đẹp trai à, chú không phải con gái, thế chẳng lẽ gọi chú là bạn gái sao?”Tạ Chinh thừa nhận, hắn thích thằng nhỏ luôn miệng nói linh tinh này rồi sờ sờ đầu Trình Mộc Qua, cười nói “Đúng đấy, chú là bạn-trai-của-ba- cháu.”Trình Cố cũng ngồi xuống, vội vàng nói “Không phải!”Trình Mộc Qua đã không để ý tới anh, nắm tay Tạ Chinh “Bạn trai của ba à, chú có thể đi thả diều với cháu không?”Trình Cố “Không được!”Tạ Chinh “Được mà.”Trình Mộc Qua quay đầu nhếch môi cười với Trình Cố một cách tự Chinh lại hỏi “Chú còn chưa biết tên của Qua Qua, nói cho chú được không?”“Cháu tên là Trình Mộc Qua!”Tạ Chinh còn tưởng mình nghe cho con tên cúng cơm là “Qua Qua” còn có thể hiểu được, tên thật gọi là “Mộc Qua” lại hơi ngạc nhiên đó đổi thành người khác, Tạ Chinh sẽ nghĩ thằng bố nó chắc không được thông minh lắm.“Bạn trai à, chú muốn biết lai lịch của tên cháu không?” Trình Mộc Qua dương dương đắc ý hỏi, cái giọng kia đến là kiêu ngạo, chỉ thiếu viết ba chữ to đùng “Khen cháu đi” lên mặt.“Có.” Tạ Chinh tự nhiên tò mò “Lai lịch thế nào?”Trình Cố muốn ngăn cản thằng con ngốc thì đã muộn, càng ảo não trước đây sao lại đem chuyện đó thành câu chuyện trước giờ đi ngủ mà kể cho nó chứ. Thằng nhãi này vô cùng tự hào về cái tên, mỗi khi có ai hỏi là nó sẽ vui vẻ giải thích một phen “Trình đẹp trai nói, hi vọng cháu sau khi lớn lên giống như mẹ vậy, là một Mộc Qua.”Tạ Chinh nghi hoặc “Cái gì? Mẹ của cháu…”“Mẹ cháu là Mộc Qua.” Trình Mộc Qua nghiêm túc nói “Không phải quả dưa gỗ mộc qua, Trình đẹp trai nói, đây là từ để hình dung, hình dung người vừa như gỗ lại vừa như dưa!”Tạ Chinh ngẩng đầu nhìn Trình Cố, Trình Cố đã quay lưng gỗ như dưa, theo như Tạ Chinh biết, câu này tuyệt đối không phải lời ca ngợi hay ho Cố dùng cái này để hình dung người vợ vì khó đẻ mà chết, quá bất ngờ rồi.“Mộc có nghĩa là ngốc, cũng có nghĩa là nghiêm túc chân thật, Trình Suất Suất nói, lúc mẹ cháu ngốc rất đáng yêu, lúc nghiêm túc cũng rất có mị lực, đặc biệt chân thật, rất đáng tin cậy.” Trình Mộc Qua tiếp tục giải thích “Còn dưa, lúc mới nghe thật giống rất dốt nát, thực ra không phải, dưa cũng có nghĩa là đáng yêu, hơn nữa dưa rất ngọt.”Tạ Chinh híp mắt lại, bắt đầu cảm thấy khó chịu.“Trình đẹp trai hi vọng cháu sau này trưởng thành sẽ giống mẹ, tuy bình thường nhưng nghiêm túc chân thật, có hơi ngốc nghếch một chút, nhưng lại rất đáng yêu, và ngọt ngào nữa.” Trình Mộc Qua ưỡn ngực ngẩng đầu “Bạn trai, chú nói xem tên cháu có phải rất hay không?”“Có.” Tạ Chinh trả lời có chút trái lương tâm, bỗng nảy ra một ý, vì vậy hỏi “Nhưng cháu là con trai đấy, ba cháu sao lại không lấy phẩm chất của hắn để đặt tên cho cháu chứ?”Nghe thấy thế, cả người Trình Cố cứng đờ, ngắt lời nói “Hay là hai người đi thả diều đi.”“Trình đẹp trai ba vội gì vậy? Con còn chưa tự giới thiệu xong với bạn trai đây này.” Trình Mộc Qua nói xong lại nói với Tạ Chinh “Bởi vì ba cháu quá ưu tú, ba nói không hy vọng cháu giống ba khác người, bình thường là tốt nhất.”“Khác người?” Tạ Chinh nhíu mày, ánh mắt rất sâu mà nhìn phía Trình Cố. Trình Cố kéo con về, giữa chân mày là lo lắng “Con không phải muốn thả diều à? Được rồi, ba thả cùng con.”Tạ Chinh nhặt diều lên, đang muốn nói “Hay là em đi với Qua Qua”, thì thấy Trình Mộc Qua lôi quần áo Trình Cố, dùng giọng điệu gia trưởng mà nói “Trình đẹp trai, hay là ba cởi áo đi đã, trời nóng rồi, chạy hai vòng lại mướt mát mồ hôi cho mà xem.”Trình Cố nhéo mặt của con một cái “Còn dám dạy bảo cả ba cơ đấy?”“Cởi đi!” Trình Mộc Qua không buông tay “Bên trong ba còn mặc áo sơmi mà!”Trình Cố không cưỡng được, đành cởi áo khoác liền mũ là một cái áo thể thao chui đầu, Trình Cố kéo lên trên một cái, không chú ý tới áo sơmi bị vén lên, một tí bụng bị lộ ra ngủi 2 giây đó, Tạ Chinh nhìn thấy dưới rốn Trình Cố có hình xăm một khẩu súng đó trước kia bóng loáng bằng phẳng, là nơi mẫn cảm của Trình là chỗ hắn thường xuyên hôn lênChương 12Trình Cố lộ ra hình xăm nhỏ ở bụng dưới, bây giờ không cẩn thận vén áo lên, cũng sẽ rất nhanh đem vạt áo kéo xuống. Hình xăm kia tinh xảo sinh động, nằm ngang, người bình thường đừng nói nhìn liếc qua một chút, kể cả tỉ mỉ nhìn kỹ, cũng chưa chắc sẽ phát hiện hình xăm che lên cái gì, chỉ có thể cảm thán một câu “xăm tinh xảo như thật ấy”.Mà Tạ Chinh ở đơn vị đặc biệt đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc về thị lực và tầm quan sát, trình độ quan sát đã đến mức người bình thường không thể so qua hình xăm kia thì giống như đang biểu lộ cá tính, nhìn kỹ thì đó là một vết sẹo cảm thấy ánh mắt săm soi mãnh liệt của Tạ Chinh, Trình Cố chưa đem áo khoác từ trên đầu kéo xuống, tầm mắt có hạn, liền lung tung sửa lại một chút vạt áo sơmi, tròng lên hình xăm cái súng ngắm kia, sau khi cởi áo ra còn cố ý liếc nhìn Tạ Chinh một cái, thấy Tạ Chinh vẫn chưa nhìn mình, lo lắng trong mắt mới nhẹ nhàng tan Mộc Qua để Trình Cố giơ diều, nó thì cầm dây chạy, chạy được mấy chục mét trên sân cỏ, đột nhiên la lớn “Trình đẹp trai! Ném!”Trình Cố đem diều giơ lên cao, lúc ném lên dùng ba phần mười lực, Trình Mộc Qua kêu liên tiếp “Ồ ồ ồ”, không ngờ diều sau khi rời khỏi tay Trình Cố chỉ bay trên không được đúng một giây, liền thảm hề hề mà rơi xuống Chinh ở một bên nhìn, vừa muốn cười, lại không cười đến vết sẹo ngang kia, năm năm trước trên Trình Cố không có vết thương loại đó. Theo như giải thích thì Trình Cố đột nhiên rời đi vì xuất ngũ. Điểm này rất lạ, nếu không tiếp tục làm nhiệm vụ, vì sao trên bụng lại có vết thương? Hơn nữa Trình Cố bị thương không ít, chưa bao giờ dùng hình xăm để che vết lại là vết thương kiểu gì mà Trình Cố phải xăm súng trường để che đi?Ở tổ hành động đặc biệt có bác sỹ riêng phụ trách chữa bệnh cho đội viên, Tạ Chinh đối với việc chữa bệnh không biết nhiều lắm, chỉ biết vài thao tác cứu hộ đơn giản trên chiến trường và các thường thức y học được học qua, vết sẹo lạ kia lọt vào tầm mắt hắn, càng nghĩ càng thấy khó mà tin thương kiểu đó, tựa hồ chỉ có một khả mà khả năng như vậy cũng quá mức hoang đường rồi, Tạ Chinh nhíu nhíu lông mày, càng là phương án loại trừ thì càng nên lưu đó không xa, Trình Cố cùng Trình Mộc Qua thử mấy lần, tóm lại là diều không bay lên được, xét đến cùng là do Trình Mộc Qua quá thấp, chân quá ngắn, chạy không nhanh, còn nếu là Trình Cố chạy thì Trình Mộc Qua lại không tung diều lên độ cao thích hợp thành công duy nhất, Trình Mộc Qua kích động đến té lộn mèo một cái, đầu gối trầy da, đau đến đỏ cả mắt con muốn bò dậy tiếp tục Chinh thở dài, ôm Trình Mộc Qua lên, nhẹ giọng động viên “Chú với ba cháu thả diều, Qua Qua ngồi xem được không?”Trình Mộc Qua nín nước mắt suýt nữa thì rơi ra, cướp lời Trình Cố “Không được!” nói thành “Được ạ!”Tạ Chinh cầm lấy diều, lí do là quần áo không hợp chạy nhảy nên để cho Trình Cố cầm dây chạy của Trình Cố vẫn như năm ấy, nhẹ nhàng linh hoạt, chỉ là vạt áo thỉnh thoảng bị gió thổi bay lên, Trình Cố một tay lôi dây, một cái tay kia đè áo ra thường sẽ không làm thế. Lúc chạy lộ bụng cũng quá bình thường rồi, lại mấy lần vạt áo cũng có bay lên đâu mà tay Trình Cố vẫn cứ đè lên thích duy nhất là Trình Cố rất rất bận lòng về hình xăm nên nói là để ý vết thương nếu nhìn bộ đồ hôm nay Trình Cố mặc, rõ ràng là muốn cùng Trình Mộc Qua thả diều, vừa nãy lúc cởi áo khoác cũng không do dự. Tạ Chinh nghĩ, Trình Cố có lẽ cũng không sợ người khác nhìn thấy hình xăm súng trường đó, chỉ sợ hắn phát hiện ra mà vì người khác chỉ sẽ thấy hình xăm, mà hắn, thấy rõ bên dưới hình xăm là một vết ý nghĩ kia hoang đường đó như tàu ngầm ở biển xa, càng ngày càng hiện rõ đường Mộc Qua chạy điên cuồng đuổi theo Trình Cố, diều bay lên sau đó hưng phấn kêu to, Tạ Chinh nhận dây diều từ tay Trình Cố, Trình Mộc Qua liền chuyển tới chạy vòng quanh hắn. Trình Cố không tiện nói gì với con mình, chỉ theo dõi nó chặt chẽ hơn vì sợ nó lại nói ra câu gì kinh thiên động địa thì hơn một tiếng đồng hồ, Trình Mộc Qua mệt mỏi, ôm chân Trình Cố nói muốn về nhà Chinh ra mồ hôi, cũng không có ý muốn trả diều cho Trình Mộc Qua ngửa đầu vọng Trình Cố “Trình đẹp trai, Qua Qua muốn ôm một cái.”Tạ Chinh giành trước một bước, đem Trình Mộc Qua ôm vào trong Cố duỗi ra tay cứng đờ, có chút khó khăn “Tạ Chinh cậu…”“Trình đẹp trai, chúng ta có thể mời bạn trai về nhà uống một cốc Coca không?.” Trình Mộc Qua vùi đầu trong lồng ngực Tạ Chinh, ngáp một cái “Bạn trai chơi với chúng ta lâu như vậy, chúng ta cần phải mời bạn trai về nhà ngồi một chút.”Tạ Chinh nhìn về phía Trình Cố, nhìn như dò hỏi, kì thực không cho người khác một chút từ chối “Em có thể lên nhà anh chứ?”Trình Cố hé miệng, còn chưa nói ra lời, Trình Mộc Qua nói tiếp “Trình đẹp trai à, chúng ta không thể không lễ phép.”Trình Cố chợt cảm thấy đau đầu, Tạ Chinh cười cười với anh, hỏi Trình Mộc Qua “Qua Qua, nhà cháu ở lầu mấy?”Sau khi về nhà, Trình Mộc Qua rửa mặt rửa tay, lấy Coca cola ướp lạnh ra uống một cốc, rồi lại rót cho Tạ Chinh cùng Trình Cố mỗi người một cốc, sau đó về phòng đi ngủ. Tạ Chinh cầm cái cốc đi lại, đi thong thả vài bước trong phòng khách rồi nhẹ giọng nói “Anh sống tốt thật đấy.”Trình Cố có chút khó khăn, nói qua loa “Ừ, lúc xuất ngũ được rất nhiều tiền.”Tạ Chinh cởi áo khoác, treo ở trên ghế dựa, từng bước từng bước đem Trình Cố bức đến chân tường, một tay đẩy một cái, đem Trình Cố nhốt lại. Kabe-don trong truyền thuyếtCũng không hẳn là “Nhốt lại”, một bên tay kia hắn vẫn để xuống, nếu Trình Cố muốn tránh thoát thì có thể từ bên đó ra Tạ Chinh nghĩ, Trình Cố sẽ không phản kháng quá kịch liệt vì Trình Mộc Qua vẫn còn ở trong phòng ngủ lợi dụng thằng nhóc kia, hắn cũng tự thấy mình hèn hạ lắm rồi đấy. Tạ Chinh hiểu rõ chứ, nhưng không làm thế thì không được. Không phải hắn rất muốn Trình Cố sẽ lại nhìn mình, không trốn tránh nữa à?Tạ Chinh ở rất gần, nhìn thẳng vào mắt Trình Cố. Trình Cố cũng không muốn nhìn thẳng hắn, cứ như kiểu sẽ bị tiết lộ quá nhiều bí với Trình Cố, Tạ Chinh từ trước đến giờ vẫn luôn rất kiên trì. Năm đó sợ sẽ làm đau Trình Cố, hắn nín nhịn dục vọng của mình, nghiêm túc làm mở rộng, ôn nhu hôn toàn thân Trình Cố. Lòng kiên trì dành cho anh chưa bao giờ ít đi, chỉ là đến hôm nay, nó bị xen lẫn vài sợi cường thế cùng ý tứ uy hiếp rất hàm súc mà cằm Trình Cố lên, Tạ Chinh nói “Nhìn em.”Trình Cố ánh mắt hoảng hốt, khóe môi mím trước mắt rốt cuộc cũng không giống năm năm trước. Năm năm trước Trình Cố yếu thế là tình thú, nhưng bây giờ, Tạ Chinh rõ ràng cảm giác được, Trình Cố thật sự hoảng rằng anh ấy hiểu ý mình, càng làm tăng ham muốn khống chế của hắn, ngón tay Tạ Chinh siết chặt, bất ngờ hôn Cố mở mắt, ngón tay dùng sức trên giấy dán tường phía hôn này chẳng dịu dàng chút nào, năm năm nhớ nhung cùng lửa giận một khi bộc phát, Tạ Chinh cướp đoạt mỗi tấc hô hấp của Trình Cố, tham lam thô bạo, không nghe được tiếng rên trong họng Trình Cố, cũng không nhìn thấy Trình Cố toàn thân run rẩy, tay chống trên tường chẳng biết lúc nào đã vòng lấy ôm eo Trình Cố, đem anh mạnh mẽ ôm chặt vào ngực lưỡi bị cắn lan ra mùi máu tanh, Trình Cố đẩy vai Tạ Chinh, bàn tay lại bị hắn nắm máu tanh nhàn nhạt yên lặng khuếch tán trong miệng, vừa xua tan lý trí lại còn kích thích ham muốn đã vắng lặng năm người đều ham 13Cúc áo sơmi bị cởi ra, bên eo được bàn tay quen thuộc âu yếm, lúc hôn môi Trình Cố rốt cục nhỏ giọng kêu một câu “Không muốn”. Tạ Chinh không dừng lại, ngón tay cái không nhẹ không nặng lướt qua vết sẹo kia, lập tức cảm giác được Trình Cố cả người cứng ngắc, ngay cả giãy dụa nhỏ nhất cũng thôi là một vết thương gọn gàng do dao rạch, chỉ cần xoa nhẹ vết sẹo ấy có thể tưởng tượng ra người dùng dao có kỹ thuật vô cùng chuyên Chinh dời ngón tay cái, hai tay đặt trên eo Trình Cố, sự nghi ngờ trong lòng lại càng lúc càng lớn nhưng hắn diễn rất sâu, trên mặt chưa để lộ nửa thả nhẹ lực trên tay, hôn lên môi Trình Cố, cảm nhận ngay được Trình Cố sau cái khoảnh khắc cứng đờ kia thì nhịp tim và hô hấp càng ngày càng gấp không thể Cố chậm lại, một nửa là khuất phục, nửa kia đã bị tình dục thiêu đốt, đuôi mày khóe mắt ửng đỏ, ánh mắt né tránh mang chút mời gọi, buồn bực nói “Không nên ở chỗ này.”Từ “không muốn” thành “không nên ở chỗ này”, là anh tự biết không có cách nào chống cự Chinh đột nhiên ôm ngang Trình Cố lên, bước nhanh qua phòng khách đến một một gian phòng chưa đóng là phòng âm thanh hình ảnh, có một TV, trên thảm trải sàn bày lung tung hai máy chơi game, hai tay cầm, còn có một cái laptop, gối ôm loạn xạ trên sàn, trên ghế salon duy nhất lại có một con gấu bông to đùng. Cửa sổ sát đất kéo kín rèm, bên ngoài ban công còn có một con ngựa gỗ thủ công tinh thể tưởng tượng ra, đây là nơi mà Trình Cố và Trình Mộc Qua thường chơi đùa ở chỗ nghĩ tới Trình Cố ngồi ở trên thảm trải sàn chuyên chú chơi game, Trình Mộc Qua kéo con gấu chạy tới chạy lui, luôn miệng “Ba ơi ba” với cả “Trình đẹp trai”, Tạ Chinh cảm thấy cái thứ “phẫn nộ” của mình sắp bạo chẳng biết lý trí hay là cái gì khác đã đem cái phẫn nộ ấy miễn cưỡng ép nháy mắt lúc đem Trình Cố thả lên ghế sa lon, hắn lại thấy được hình xăm bị góc áo và cạp quần lót che mất một kia ý tưởng hoang đường kia rốt cục đâm một vết chí mạng trên mặt băng kiên cố làm nó dần rạn ra như mạng sao sẽ như như thế được?Phòng âm thanh đã khóa, Trình Mộc Qua phòng ngủ trên lầu hai, Trình Cố mất công tốn sức giãy dụa, tóc tai rối loạn, trên trán chảy ra mồ hôi, khóe miệng phát ra tiếng rên trầm giãy dụa không phải vì trốn tránh, chỉ vì muốn quay lưng lại với Tạ Chinh Chinh dễ dàng nhìn thấu tâm tư của Trình Cố, vốn định giữ chặt Trình Cố, muốn hỏi hỏi vết sẹo kia vì sao mà có, nhưng nhìn thấy lo lắng và luống cuống trong mắt Trình Cố thì cuối cùng hắn thả lỏng tay, để cho Trình Cố xoay người tháng còn dài, gặp lại đã là không lại không dễ dàng, như vậy cứ quấn quanh anh, chưa tìm được câu trả lời ngay thì chờ từ từ đi nói lại, chỉ là hắn không nỡ ép Trình Cố khó Cố vùi mặt vào gối, eo mông cong lên một cách tự Chinh cởi quần của anh ra, tim nhẹ nhàng căng đây, lúc Trình Cố chủ động câu dẫn hắn, thường xuyên biến đổi các kiểu khiêu khích, có khi là cưỡi trên eo hắn, dùng cái ấy đã đứng thẳng từ lâu cọ hắn, mắt chứa đầy tình dục; hoặc là thẳng thắn cách quần lót của hắn hôn lên chỗ đó, khóe mắt liếc một cái thôi, dịu dàng như nước mà nhìn hắn, thậm chí đem hai má dán lên cậu nhóc nhà Tạ Chinh, như câu hồn từ nhìn hắn; hoặc giống như bây giờ, trực tiếp đem nơi riêng tư đưa tới trước mặt còn nhớ, lần trước lúc Trình Cố làm tư thế này, lưu manh mà dâm đãng, nói —— “Làm tôi”.Còn bây giờ Trình Cố đang sợ hãi rất rõ bại lộ cái gì sao? Hay sợ phải làm tình với hắn? Hoặc là sợ cửu biệt trùng phùng?Tạ Chinh nhắc chính mình phải tỉnh táo, thế nhưng gặp Trình Cố, hắn không thể bình tĩnh được như lúc xử lý công việc. Dục vọng đã ngầm chiếm lý trí, hắn đưa tay về giữa mông Trình Cố, đầu ngón tay đặt ngay chỗ mà hắn quen thuộc nhất thể Trình Cố lần thứ hai căng thẳng, hai chân run rẩy, áo sơ mi đơn bạc đã sớm ướt đẫm mồ Chinh nghe được một tiếng kêu ngắn ngủi “A”.Ngón tay ở chỗ ấy hơi lùi lại, Tạ Chinh nằm trên lưng Trình Cố, nhẹ nhàng hôn môi và hôn vành tai Trình Cố như trước đây, thấp giọng nói “Đừng sợ.”Trình Cố dường như vẫn chưa cảm nhận được an ủi, không tự chủ được lại run rẩy, Tạ Chinh hơi kinh ngạc, tay trái sờ sờ phía trước, phát hiện cậu bé của anh đang run rẩy đứng Chinh nhíu mày ứng bây giờ của Trình Cố cực kỳ giống thiếu niên chưa trải sự đời, bị trêu chọc, không kìm được khát vọng an ủi, thân thể lại khẩn trương đến không thể khống Chinh thử thăm dò đưa ngón tay cắm vào, động tác vô cùng cẩn thận, Trình Cố vẫn khó chịu mà “A” một tiếng, trên đầu mồ hôi đầm Chinh hỏi “Sao thế?”Trình Cố thở gấp nói “Đau…”Trước kia làm nhiều lần như vậy, nếu mà Trình Cố kêu đau, cũng là tình thú, mà cái lần đau đầu tiên đó cũng không thấy Trình Cố căng thẳng thế nghi ngờ càng tăng trong lòng Tạ Chinh, hắn nghĩ Trình Cố có lẽ là rất lâu chưa từng làm, không quen, nên hỏi “Trong nhà có gel bôi trơn và bao không?”Hỏi xong, hắn lại thấy không họ chưa từng dùng gel, dùng qua bao vài lần, sau đấy Trình Cố ngại dùng bao phiền phức, sau đấy thì không dùng Chinh từng hỏi “Anh không thích dùng thứ này à, anh thật sự không đau chứ?”“Sẽ không đâu.” Trình Cố nói “Lần đầu tiên chúng ta cũng có dùng đâu mà? Cậu yên tâm, Trình đội của cậu đặc biệt lợi hại, cậu không làm tôi đau được đâu.”Bởi vì Trình Cố không muốn dùng gel, lúc Tạ Chinh làm mở rộng luôn đặc biệt nghiêm túc, không ngại phiền phức, ngược lại là Trình Cố luôn vội vã, vừa rên rỉ vừa giục Chinh thực sự không chịu được anh cứ giục, lúc tiến vào đều rất cẩn thận, nhưng đến lúc làm rồi, lại làm anh đến kiệt sức Cố lắc đầu, khàn khàn giọng nói “Không có chuẩn bị.”Tạ Chinh dừng lại hai giây, lòng rối như tơ vò có gel cũng chẳng có bao, nghĩa là anh chưa bao giờ cùng đàn ông khác làm? Hay là vẫn luôn làm mà chẳng cần bao?Cái ý nghĩ phía sau kia không thể nghi ngờ có thể khiến người ta bị lòng đố kị của mình bức Chinh ổn định tinh thần, đem dương vật đặt ở kẽ mông Trình Cố, không lập tức chen vào, chỉ là chầm chậm mang theo một chút uy hiếp mà cọ có như vậy thôi mà hai chân Trình Cố đang quỳ đã mềm nhũn, Tạ Chinh tay trái nắm chặt, cảm giác được cậu bé của anh lớn thêm một Chinh nghĩ tiếp, cái vấn đề mà hắn vừa đưa ra thì đáp án hẳn là vế trước Cố hít thở càng ngày càng gấp, mông nhúc nhích hai lần, không biết là muốn thoát khỏi cây súng nóng bỏng kia, hay là vẫn muốn liều mạng mà va vào nòng Chinh tạm thời không dám tùy tiện tiến vào vì có thể làm bị thương Trình Cố, vì vậy dùng hết khả năng khắc chế, chỉ là nằm ở trên lưng Trình Cố, vừa hôn lên gáy anh, vừa cố gắng ra vật cứ đưa đi đưa lại ở nơi đó, cảm giác thực khó có thể chịu đựng, Trình Cố cảm giác rõ ràng phía dưới của mình đang mở rộng, cúi đầu còn có thể nhìn thấy dương vật của Tạ Chinh đưa qua lại giữa hai chân trải nghiệm này tươi đẹp mà dày vò, miệng huyệt chặt chẽ co rút muốn nòng súng tiến vào nghiền nát đỉnh lộng, chỉ cần Tạ Chinh muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra nơi đó, tiến quân thần tốc, làm cho anh mất hồn như bao giấc mơ trong quá khứ, mà Tạ Chinh chỉ làm khe đùi, chưa tiến vào bên trong thân thể thở Tạ Chinh gần bên tai, Trình Cố liền không kìm được mà trầm rằng quyết định không tiến vào, mà chỉ làm khe đùi, Tạ Chinh cũng có chút không kiềm chế được. Người đang nằm dưới thân hắn đã cất công tìm năm năm, bây giờ rốt cục cũng tìm được, hắn còn giả vờ làm quân tử làm gì nữa?Thế nhưng trên người Trình Cố có quá nhiều điểm đáng nghi, vừa nãy chính xác cũng bởi vì sợ nên mới run rẩy, chỉ một chữ “đau” thôi đã như cái đinh đâm vào lòng hắn, làm cho hắn không thể không duy trì chút tỉnh táo cuối hết tâm sức tìm kiếm Trình Cố, không phải vì muốn dằn vặt trả thù, chỉ muốn giữ lấy anh đồng thời dành cho anh tất cả yêu thương và chiều chuộng mà hắn Cố cắn chặt răng, không muốn lại để cho tiếng rên rỉ phát ra, Tạ Chinh tăng nhanh tốc độ, dương vật để giữa mông anh mà làm, lúc nó sượt qua miệng huyệt, anh thậm chí có thể cảm nhận được các đường gân nổi thở của Tạ Chinh càng ngày càng nặng, vành tai Trình Cố đỏ đến mức như thấm máu, phía dưới được Tạ Chinh chăm sóc khẽ run phun ra chất lỏng màu trắng, một luồng lại một luồng, làm ướt bụng dưới và cả lông mu. Chất lỏng nhỏ xuống ghế sa lon, là hình ảnh dâm mỹ đã lâu không thấyTạ Chinh hừ nhẹ chạy nước rút, cuối cùng thực sự nhịn không được, vỗ mông bên phải Trình Cố hai cái, tàn nhẫn nói “Kẹp chặt!”Trình Cố tê rần xương cụt, dùng sức khép chân lại, bắp đùi lại run rẩy càng dữ ứng của anh kích thích Tạ Chinh, ánh mắt Tạ Chinh như lửa thiêu đốt sau gáy, anh ngừng thở, sắp không chịu Chinh làm mấy chục lần giữa hai chân run rẩy của anh, sau đó nắm tay anh, bắt anh nắm chặt cái của hắn từ phía trước, ra vào rồi bắn trong tay mu vốn đã ướt đẫm rồi lại dính thêm tinh dịch của Tạ Chinh, càng trở nên thêm dâm mỹ không chịu Chinh không nhúc nhích, nằm trên lưng Trình Cố hồi sức, hai tay để trên bụng dưới của Trình Cố, dưới bàn tay hắn, là hình xăm súng trường dính đầy tinh Cố nhắm mắt lại, đầu óc trống 14Tạ Chinh lại một lần nữa thất thần lúc đang họp, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn cấp dưới đang báo cáo, mặt mày lạnh lùng, nhìn như đang không hài lòng với đối không khí nhất thời khẩn trương lên, mỗi người đều ngồi nghiêm chỉnh, mãi đến tận lúc một vị trợ lý đẩy cửa vào, đem một chén trà đặt vào tay Tạ Chinh. Đĩa sứ phát ra tiếng nho nhỏ mang hồn vía Tạ Chinh bay về, hắn nhấp ngụm trà, lần thứ hai nhìn về phía cấp dưới đang bất an kia, nghiêm khắc trong mắt tản đi mấy phần, trầm giọng nói “Tiếp tục.”Tan họp, Tạ Chinh trở lại văn phòng, ngồi ở ghế dựa xoa nhẹ mi tâm. Trên bàn có hai máy tính xách tay đều đã tiến vào trạng thái chờ, hắn mở mắt ra, ngón tay để lên chỗ chuột cảm hình sáng lên, trên đó là là hai chàng trai trẻ tuổi mặc quần áo ngụy trang. Mặt mày sắc bén, nghiêm mặt chính là hắn, còn người ôm vai hắn, cười đến lộ cả răng trắng chính là Trình là tấm hình chụp chung duy nhất của bọn họ, Tạ Chinh từ khi đem nó để làm hình nền thì cũng không đổi lại mà cũng có thể đổi hình nền Chinh cầm điện thoại di động lên, tìm trong album một tấm hình chỉ có mình Trình Cố. Trong hình Trình Cố vẫn chưa nhìn vào camera, mà là nghiêng người lên ghế dựa lấy áo khoác. Tạ Chinh zoom bức ảnh to ra, ngón tay mơn trớn trên mặt Trình Cố, khóe môi hiện lên một nụ cười rất nhẹ. Trình Cố tướng mạo xuất chúng, sáng rực rỡ động lòng người, gò má lại nhiều hơn mấy phần vừa đủ mạnh mẽ. Bức ảnh này là Tạ Chinh chụp, ngay cả âm thanh màn trập cũng không tắt. Lúc tiếng chụp ảnh “Răng rắc” vang lên, Trình Cố lập tức lộn lại, còn chưa kịp bắt hắn xóa thì hắn đã cất điện thoại rồi nói “Tối mai em lại đến thăm anh.”Ở trên cái ghế salông bị chà đạp lộn xộn kia, Tạ Chinh ôm Trình Cố vào trong ngực mà hôn, bàn tay chưa từng dời khỏi hình xăm súng trường ấy, nửa dụ dỗ nửa uy hiếp hỏi vết thương này là thế nào, Trình Cố như bị động vào chỗ đau, mi mắt run lên một cái, chỉ nói đó là vết thương do lần làm nhiệm vụ cuối cùng mà Chinh biết anh lại đang nói có vết thương trong nhiệm vụ nào sẽ gây ra vết sẹo kiểu này, vết sẹo kia quá thẳng, tuyệt đối không thể xuất phát từ tay kẻ địch, hơn nữa cái lý do này mâu thuẫn với cái cớ “Xuất ngũ lấy vợ”.Tạ Chinh vẫn chưa vạch trần anh ngay, Trình Cố vẫn còn đang chìm trong dư vị sau cao trào, đầu óc chưa tỉnh táo lắm nên mới có thể phạm phải sai lầm này. Theo lý thuyết, hắn phải ép anh ấy cứng hơn, ép Trình Cố nói thật, mà cuối cùng là hắn mềm lòng, ôm Trình Cố đến buồng tắm ở lầu một, hắn cũng chạy vào tắm luôn, chỉ hứa với Trình Cố —— “Em không đi đâu cả”.Ngày đó hắn mặc áo sơ mi của Trình Cố mua sai số, sau khi rời đi mới nhớ áo khoác của mình còn trên ghế dựa nên trở về nhờ Trình Cố lấy giúp rồi hắn đứng ở cửa chụp tấm hình ngày nay công vụ ở công ty rất bận rộn, ban ngày Tạ Chinh không thể phân thân, chỉ có buổi tối đến nhà Trình Cố ngồi một lát, sáng sớm và buổi trưa tranh thủ gọi vài cuộc điện thoại. Dường như Trình Cố đối với việc hắn đến thăm cùng mỗi ngày nhận hai cuộc “điện thoại quấy rầy” cũng không thấy phiền, thậm chí đôi khi còn phần hắn cơm hoặc chuẩn bị một đĩa hoa quả. Còn Trình Mộc Qua đặc biệt thích hắn, thường xuyên ôm chân hắn, vui quên trời đất đòi hắn ôm nữa là bên dưới cái hòa thuận vui vẻ này còn giấu đi những bí mật sâu Chinh đã sai người điều tra tình hình sinh hoạt và quan hệ xã hội của Trình Cố và Trình Mộc Qua trong năm năm qua. Cái này điều tra rất khó, Trình Cố có thân phận đặc biệt, được quân đội bảo vệ, lượng lớn thông tin hoặc là bị giấu kín, hoặc là bị làm giả, muốn kéo tơ bóc kén tra ra được sự thật thì không phải chuyện dễ dàng. Tạ Chinh dùng cách đặc biệt, nhờ người trong nội bộ quân đội, tuy đối phương đồng ý nhưng lại không bảo đảm có thể tìm được tất cả tư mắt cũng biết thông tin duy nhất là, lúc Trình Cố rời khỏi tổ hành động đặc biệt thì sử dụng tiền trợ cấp xuất ngũ đi đầu tư, bây giờ mặc dù không đến mức là rất giàu, nhưng cũng gọi là cơm áo không cần này thì Tạ Chinh đã biết được từ chỗ Trình Cố rảnh rỗi, Tạ Chinh chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu sẽ hiện ra vết thương kia, đầu ngón tay vẫn còn nguyên cảm giác ràng đó là bí mật mà Trình Cố gồng mình muốn che Chinh chưa đem vết sẹo và hình xăm súng trường nói cho bất cứ ai, mình hắn lại như điên rồ mà mỗi ngày lên mạng tra tài quả hắn tra được lại thống nhất một cách kỳ lạ —— đây là vết sẹo rạch ngang do sinh mổ c-section.Tạ Chinh che trán cười khổ, quá hoang đường!Ngày ấy lúc mới vừa nhìn thấy bụng dưới của Trình Cố, hắn nghĩ ngay như vậy, nhưng làm sao có thể chứ? Trình Cố là đàn ông, sao có thể làm giải phẫu sinh mổ chứ?Kinh ngạc cùng đau lòng tạo nên hai loại cảm xúc hoàn toàn mâu thuẫn. Một mặt, hắn không tin Trình Cố sẽ sinh con, mặt khác, hắn vì Trình Cố trải qua sinh mổ mà tim như dao có chút không khống chế được tâm tình, lúc gõ vào ô tìm kiếm “đàn ông có sinh con được không”, ngay cả hắn cũng thấy buồn vết sẹo đó thì có nhiều lời giải đáp bất đồng, có nhiều câu trả lời, có người nói đương nhiên có thể sinh, anh hàng xóm của tôi mới vừa mang thai, có người nói làm sao có khả năng, đọc tiểu thuyết ảo tưởng quá nhiều, có người nói đàn ông có thể sinh con nhưng mà xác suất cực nhỏ…Tạ Chinh đóng trang web, thấp giọng thở là vì chuyện này làm hắn hết lần này tới lần khác ngây người lúc làm thoại nội bộ vang lên, một trợ lý nói, Tần tiên sinh Chinh đứng dậy, thở dài một hơi, đi đến phòng trà chuyên tiên sinh một bác sỹ rất có danh tiếng, giao tình với Tạ thị rất sâu, mấy năm nay đều làm việc ở nước ngoài, nửa tháng trước mới về nước nghỉ ngơi an dưỡng. Tạ Chinh suy nghĩ mãi, cuối cùng mời ông đến Kỳ thành, hy vọng ông có thể giải đáp khúc mắc trong lòng khi hàn huyên, Tần tiên sinh cầm hình mà Tạ Chinh vẽ lại, ngón tay trỏ gõ gõ trên giấy, “Nếu như sự miêu tả của cậu và hình vẽ này không sai sót gì, vậy tôi có thể kết luận, đây đúng là vết sẹo do sinh mổ, nhưng…”Ý nghĩ hoang đường trong đầu hắn được chuyên gia đầu ngành xác nhận, tim Tạ Chinh đập nhanh hơn, ánh mắt trở nên sâu không thấy đáy, “Nhưng?”“Nhưng khả năng đây không phải vết sẹo do sinh mổ thường. Cậu nhìn đi, dựa vào vị trí này, sinh mổ chia ra làm mổ ngang và mổ dọc, nếu mổ ngang thì trong trường hợp bình thường sẽ thấp hơn một chút.”“Vậy việc này có nghĩa là?”Tần tiên sinh lắc đầu “Tình trạng của mỗi người khác nhau, chỉ dựa vào hình vẽ này thì không thể nói chắc điều gì cả.”Tạ Chinh trầm mặc chốc lát, “Vậy bây giờ, ngài có thể chắc chắn đây chính là sẹo do sinh mổ không?”“Chính xác trăm phần trăm.”Nghe vậy, Tạ Chinh nắm chặt tay, lông mày nhíu tiên sinh nhiều lần đi tới chiến địa, đối với quân đội có hiểu biết rõ ràng, hơn nữa quan hệ với Tạ Chinh từ trước đến giờ rất thân thiết, thấy Tạ Chinh muốn nói lại thôi, ông nhẹ giọng nói “Thiếu gia, cậu có ý kiến gì, cậu không ngại thì nói với tôi, cậu mời tôi đến đây, chẳng phải là có vấn đề quan trọng gấp gáp muốn hỏi tôi sao?”Tạ Chinh hầu kết giật giật, lấy ra một điếu thuốc kẹp ở đầu ngón tay, một lát sau lại vứt lên bàn, thận trọng mà nhìn về phía Tần tiên sinh, “Nếu như cháu nói cho ngài, vết thương này xuất hiện trên một người đàn ông thì sao?”Tần tiên sinh ngẩn ra, tay cầm chén trà dừng lại một sau, Tần tiên sinh cười nhẹ nói “Như vậy thì dựa vào vị trí vết sẹo đó thì có thể giải thích hợp lý.”Tạ Chinh không khỏi nghiêng người về phía trước “Sao ạ?”“Thiếu gia, theo quan điểm y học mà nói thì có cực ít đàn ông bị ảnh hưởng của hoóc-môn, có nghĩa là có thể mang thai sinh con.” Tần tiên sinh nói “Nhưng bởi vì cơ thể đàn ông có cấu tạo khác với phụ nữ, nên khi bác sỹ tiến hành sinh mổ cho bọn họ sẽ chọn vị trí mổ tương tự như phụ nữ, hơn nữa chỉ có thể mổ ngang. Mặt khác, đàn ông sinh mổ c-section so với phụ nữ sinh mổ c-section thì nguy hiểm và đau đớn còn tăng gấp đôi.”Các bạn đang đọc truyện đam mỹ sinh tử văn DMHChương 15Không thể nghi ngờ đẩy là một lời giải thích khó có thể tiếp thu Chinh dường như có thể cảm giác được máu với sấm sét mang theo tia lửa đang sôi trào trong cơ đứng dậy, gấp gáp đi lại trong phòng trà vài bước, lại quay người lấy thuốc lá và bật lửa trên bàn, cố gắng trấn định nói “Tần tiên sinh, ngài không ngại…”Tần tiên sinh cười lắc đầu, “Đi đi, tôi chờ cậu, việc này nên bình tĩnh tiếp thu một chút.”Tạ Chinh bước nhanh khỏi phòng trà, “Ầm” một tiếng đóng cánh cửa phòng nghỉ bên cạnh, bật lửa châm thuốc, mạnh mẽ rít vào một hơi, ngón tay run rẩy, một chút tàn nhẹ nhàng bay Cố cố gắng che giấu vết sẹo, đó là sẹo sinh mổ có căn cứ chính xác rõ ràng!Tạ Chinh tay trái nắm chặt, chốc chốc lại đấm lên trán. Hắn không rảnh suy nghĩ vì sao người mình yêu lại có thể sinh con khác với người khác, càng chẳng có sức đâu mà nghĩ Trình Mộc Qua là con ai, thậm chí cũng lười suy nghĩ xem cái Trình Cố gọi là “xuất ngũ kết hôn” có phải là nói dối không. Lúc này, bên tai của hắn không ngừng quanh quẩn lời Tần tiên sinh vừa nói–“Đàn ông sinh mổ so với phụ nữ sinh mổ thì nguy hiểm và đau đớn còn tăng gấp đôi.”Tạ Chinh phát ra một tiếng rống ngột ngạt, đem điếu thuốc lá chưa dập nắm chặt vào lòng bàn nghĩ tới đằng sau vết thương kia là bao đau đớn cùng nguy hiểm, hắn liền đau lòng đến cả hơi thở cũng lạnh vẫn còn ở tổ hành động đặc biệt, một khi Trình Cố bị thương, hắn hận không thể một tấc không rời mà chăm sóc, thậm chí vì muốn giành làm nhiệm vụ một mình có độ nguy hiểm cao nhất, hắn hăng hái khổ luyện, liều mạng đạt thành tích như Trình dùng hết tâm sức bảo vệ một người, vậy mà ở một lúc nào đó hắn không biết, ở một nơi nào đó hắn không thấy, một mình anh đau đớn thai nghén một sinh mệnh, vì che giấu vết sẹo ấy còn xăm lên đó hình súng trường bắn Chinh che trán, khó chịu đến mức mọi thứ trước mắt đều biến thành màu trách ngày đó Trình Cố nói đau, hắn chỉ là lấy ngón tay đè lên nơi đó, Trình Cố liền khẩn trương đến run như Trình Cố, dĩ nhiên cũng sẽ sợ mắt Tạ Chinh nóng rực, nhớ tới trước đây khi còn ở đơn vị, sau khi bị thương Trình Cố sẽ ít khi kêu đau, chỉ trắng bệch mặt, giọt mồ hôi lớn như hạt đậu rơi như mưa, vẫn còn cười được mà nói “Không có chuyện gì, ông trời đối xử tốt với tôi lắm, cho tôi phản ứng nhanh hơn so với người thường, lại cho tôi cảm thấy đau chậm hơn các cậu, thật sự không đau lắm, khà khà khà.”Toàn bộ đơn vị đều biết Trình Cố đang nói láo. Anh mẫn cảm hơn bất cứ ai, sợ ngứa hơn bất cứ người nào, nên cảm giác đau càng mạnh hơn người khác. Chỉ là bản thân anh là đội phó, không muốn để cho đội viên lo lắng, nên mới dùng chuyện cười để che giấu đau đớn của sinh con phải đau đến thế nào mới có thể làm cho Trình Cố sợ ngay cả cái đau nhỏ nhất?Tạ Chinh nhìn tay mình, lúc đó hắn vuốt ve cơ thể Trình Cố, từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay đều có thể cảm thấy sự sợ hãi của Trình hắn yêu nhất, vậy mà phải chịu sự đau đớn nhường nhớ lúc Trình Mộc Qua giải thích cái tên “Mộc Qua”, nói rằng Trình Cố nói mình là một thứ “khác người”– hi vọng con trai bình thường, không giống đến đây, chắc lúc đó Trình Cố rất hận thân thể đặc thù của mình cho nên mới cật lực che giấu, chẳng muốn nói cho ai, lúc nói với con một vài câu trong lòng thì tự xếp mình vào thứ “khác người”.Khổ cực che giấu, chẳng qua chỉ là anh mơ ước một cuộc sống bình thường như ai khác, muốn có con thì cũng là người bình thường nghỉ lượn lờ khói thuốc, Tạ Chinh hút hết điếu cuối cùng, mở cửa đi đến phòng tiên sinh thấy trong mắt hắn có tơ máu hồng, lại không nói gì, chỉ chờ hắn mở lý Tạ Chinh đã rất loạn, đã không còn vẻ lạnh lùng phong độ như lúc đầu nữa, giọng nói cũng run rẩy, có chuyện vừa hỏi, lúc sau lại hỏi lại lần nữa. Mà Tần tiên sinh rất kiên nhẫn, cẩn thận trả lời hắn từng câu một —“Bởi vì có quá ít mẫu, giai đoạn nguy hiểm làm đàn ông có thể mang thai trước mắt chưa có kết luận, có người một tháng một lần, có người nửa năm một lần, không quy luật cũng có. Vị bằng hữu này của cậu ba tháng có ba ngày là giai đoạn nguy hiểm, chuyện này rất bình thường, hoặc nên nói là rất may mắn, dù sao có những người đàn ông cơ bản còn không biết giai đoạn nguy hiểm của mình là lúc nào.”“Song tính? Không không, tuy rằng tôi chưa thấy vị bằng hữu này của cậu, nhưng theo như cậu miêu tả, tôi cảm thấy cậu ấy không phải người song tính. Tình huống của cậu ấy so với người song tính hiếm thấy hơn nhiều, cũng phức tạp hơn nữa, mang thai chủ yếu do ảnh hưởng của hooc môn sinh dục, lúc sinh nở chỉ có thể sinh mổ, mà người song tính thì có thể sinh thường.”Tạ Chinh cẩn thận lắng nghe, kiềm chế đau lòng, dần dần tỉnh táo cùng, Tần tiên sinh nói “Thiếu gia, đừng trách tôi quản việc không đâu. Cậu hỏi nhiều như vậy, bây giờ tôi cũng có một vấn đề muốn hỏi cậu.”“Ngài mời nói.”“Vị bằng hữu này của cậu, chính là người mà cậu tìm mấy năm nay, đúng không?”“Đúng vậy.” Tạ Chinh chẳng hề tránh né. Việc hắn tìm Trình Cố, toàn bộ Tạ gia đều biết.“Vậy tôi lấy thân phận bác sĩ, xin cậu đồng ý một chuyện.” Tần tiên sinh nói “Từ nhỏ, cậu chính là đứa nhỏ có ý muốn khống chế và dục vọng chiếm hữu cực lớn, nếu cậu vì người ấy dám ngả bài với Tạ lão tiên sinh, cũng tìm người ta lâu như vậy rồi, tôi nghĩ, cậu yêu người đó nhất định rất sâu.”“Cho nên, dục vọng chiếm hữu của cậu với người kia đương nhiên vô cùng mạnh.”“Bây giờ cậu đã biết cậu ấy khác người thường, còn sinh con rồi. Tôi hi vọng cậu đối xử thật tốt với cậu ấy, không nên tùy ý phát tiết sự phẫn nộ và sự đố kị của cậu. Cậu ấy bị ảnh hưởng bởi hoóc môn sinh dục, khắp thế giới cũng không ghi nhận được nhiều trường hợp như cậu ấy. Bọn họ sinh hoạt rất khổ cực, đặc biệt là quá trình mang thai và sinh nở. Theo tôi được biết, có người lên được bàn mổ nhưng không xuống được, có người tỉnh lại sau gây mê không chịu nổi đau đớn, bỏ lại con tự sát. Cậu ấy đã gắng gượng vượt qua, không quan trọng đứa bé là con ai, cậu ấy đã chịu đau đớn quá nhiều rồi, thiếu gia, nếu như cậu không thể nào chấp nhận được, xin hãy buông tha cậu ấy đi, nếu như cậu không nỡ, nhất định muốn giữ cậu ấy ở bên, xin cậu không nên dằn vặt cậu ấy.”Tiễn Tần tiên sinh đi rồi, Tạ Chinh ngòi ở phòng trà rất nghĩ, Tần tiên sinh nhất định đã hiểu lầm chưa nói tuổi của Trình Mộc Qua, Tần tiên sinh cho là Trình Cố sau khi xuất ngũ mới mang tiên sinh phân tích không sai, hắn đúng là có dục vọng chiếm hữu rất mạnh, khoan nói đến chuyện Trình Cố sinh con cho thằng đàn ông nào khác, chỉ là ngày ấy gặp lại, hắn vừa nghĩ đến Trình Cố có thể đã cùng người khác làm, hắn đã đố kị đến mức như đứng đống lửa như ngồi đống than nếu Trình Mộc Qua đúng là con của người khác, hắn cũng không có cách nào tàn nhẫn với Trình Cố. Nghĩ tới việc Trình Cố chịu nhiều đau đớn như vậy, hắn chỉ muốn đối xử tốt với Trình Cố thêm hàng ngàn nữa khả năng rất lớn là Trình Mộc Qua là con của Tạ Chinh kia hắn không nghĩ ra tại sao Trình Cố cứ mỗi ba tháng lại có ba ngày cấm dục, bây giờ thì hắn rõ rồi, ba ngày đó là giai đoạn nguy hiểm dễ thụ thai của Trình Cố, nếu làm thì có khả năng mang thai. Năm năm trước, Trình Cố làm nhiệm vụ trở về, cái lần mà hắn bắn ở bên trong, vừa đúng vào ngày thứ hai của giai đoạn nguy Cố đột nhiên biến mất, rất có thể anh đã biết trong cơ thể mình có một sinh mệnh xét kỹ lại thì tuổi của Trình Mộc Qua vừa Chinh nhắm mắt lại, nắm chặt tay vịn ghế như Trình Mộc Qua đúng là con hắn, vậy thì bao nhiêu đau đớn mà Trình Cố từng trải qua đều là tự tay hắn dành thoại di động vang lên, tên Trình Cố ở trên màn hình nhấp qua lại có mấy ngày, Trình Cố vẫn chưa nói chuyện tình cảm với hắn, cũng chưa bao giờ chủ động gọi điện thoại Chinh sững sờ, nhận điện thoại, âm thanh so với lúc thường trầm thấp hơn rất nhiều “Làm sao vậy?”“Cậu đang bận à?” Trình Cố hỏi.“Không.” Tạ Chinh đau lòng, muốn lập tức ôm Trình Cố vào ngực, ép hỏi chân tướng năm ấy.“Sáng sớm nay Qua Qua nói với tôi là muốn ăn cơm dứa tôi tự làm, tôi cứ tưởng dễ lắm nên đồng ý luôn.” Trình Cố nói “Thế nhưng nguyên cả một buổi trưa vẫn chưa làm xong, lúc nữa là nhà trẻ tan học rồi, tôi…”Trình Cố dừng hai giây, “Tạ Chinh, tôi nhớ là trước đây cậu từng làm cơm dứa rồi nhỉ, tối nay nếu như cậu còn muốn tới nhà tôi.”“Em làm.” Không chờ Trình Cố nói xong, Tạ Chinh lên đường luôn “Trong nhà có còn quả dứa nào không?”“Tôi mua nhiều, còn ba quả cơ.”“Được rồi, anh để đấy, em đến làm.”Cúp điện thoại, Tạ Chinh liếc mắt nhìn đồng hồ, còn lát nữa mới đến giờ tan sở, nhưng hắn không ngại vì Trình Cố mà về vừa trở lại văn phòng, điện thoại di động lại vang lên, người nhận uỷ thác điều tra Trình Cố trong quân đội nói “Tôi đã gửi một phần tư liệu mã hóa tới hòm thư của cậu. Liên quan đến Trình Cố thì những thông tin tôi có thể tiếp xúc chỉ có vậy thôi.”

tức phụ cùng thương